Hôn Ước – Chương 4

furin

Chương 4

Hàn Trình không nói ngoa, căn phòng y sắp xếp cho Hạ Thiên, cách phòng y một khoảng.

Chẳng qua vị trí không khuất, căn phòng rất rộng, thông với ban công bên ngoài, tuy là buổi đêm, nhưng chỉ cần nhìn cửa kính sát đất chiếm gần nửa bức tường là rõ, căn phòng lấy sáng rất tốt.

Căn phòng hiển nhiên mới trang trí lại, đồ đạc mới hoàn toàn, căn phòng lấy màu xanh da trời làm chủ đạo, bố trí cực kì ấm áp.

Hạ Thiên vốn cho rằng Hàn Trình cho cậu ngủ phòng khách, không ngờ tận tâm đến vậy, khiến cậu ngại ngùng, nói: “Chú quá phí tâm rồi.“

Hàn Trình nói: “Thật ra không tốn sức là bao, gian phòng này ban đầu tôi làm cho đứa con trong tương lai của mình, bây giờ xóa hết đám mây hồng hồng ngu xuẩn kia đi, dán giấy lên, bình thường hơn nhiều.“

Hạ Thiên: “…”

Hàn Trình thoát khỏi cái tuổi thiếu niên lâu lắm rồi, đã không hiểu được sở thích của đám trẻ thời nay, y nhớ lời Nguyễn Tư Hòa dặn dò trước đó, bổ sung: “Có chỗ nào không hài lòng thì nói tôi biết là được rồi, không cần khách sáo.“

“Không không không, hài lòng lắm ạ.“ Hạ Thiên cười gượng, “Rất tốt… Chú nhìn cái chuông gió ngoài cửa sổ này, chơi vui ghê.“

Hàn Trình gật đầu: “Thích là tốt rồi, phòng cậu có vòi sen, nếu muốn tắm bồn, dưới lầu có bồn to.“

Hạ Thiên lắc đầu: “Cháu thích vòi sen.“

Hàn Trình kiểm tra hệ thống đồ điện trong phòng và chăn nệm lát nữa Hạ Thiên dùng, xác định căn phòng mới sửa lại tất cả đều ổn thỏa, lúc này mới nói: “Không còn sớm nữa, mai tôi đưa cậu đi nhập học, hôm nay đi ngủ sớm một chút đi.“

Hạ Thiên mở to mắt: “Ngày mai liền đi ạ? Không phải là… Cháu tự đi là được rồi.“

“Đúng lúc tôi có chút việc muốn đi xử lý.“ Hàn Trình xoa xoa đầu Hạ Thiên, mỉm cười, “Không cần khách sáo như vậy, ngủ đi.“

Hạ Thiên vuốt vuốt chỗ tóc bị xoa, gật đầu đáp: “Dạ… Ngủ ngon.“

Hàn Trình về phòng, Hạ Thiên tắm rửa qua loa rồi lên giường nằm, nhớ lại chuyện hôm nay, gò má không được tự nhiên mà ửng đỏ.

Từ lúc làm thủ tục kết hôn, rất nhiều chuyện vượt qua dự đoán của Hạ Thiên.

Trước cậu không cảm thấy giả vờ giả vịt trước mặt người khác có gì khó, không phải biểu hiện ân ái với Hàn Trình thôi à? Ngay cả hôn hôn ôm ấp Hạ Thiên cũng chuẩn bị tinh thần rồi, nhưng hôm nay… Hàn Trình chỉ nói mấy câu, cậu liền ứ chống đỡ nổi.

Hạ Thiên chậc một tiếng, xoa xoa mặt, quả nhiên gừng càng già càng cay mà… Hôm nay Hàn Trình chẳng làm gì cả, tiếp xúc thân mật nhất chỉ là nắm tay, chỉ như vậy, Hạ Thiên đã bị hù cho xuất hiện ảo giác, Hạ Thiên ngồi dậy, than thở, chú Hàn lợi hại quá.

Chẳng qua lực sát thương hơi bị mạnh, không những đánh lui cô út cùng cái tên Tân nam tinh khỉ gió gì kia, dư uy còn quét sang cả cậu.

Hạ Thiên hồi tưởng mọi chuyện ngày hôm nay, hậu tri hậu giác hiểu ra, Hạ Tư Tư đại khích cũng thinh thích Hàn Trình a.

Hạ Thiên suy nghĩ, cảm thấy khá may mắn vì đối tượng cưới là mình chứ không phải Hạ Tư Tư, nếu không người chịu nhục nhã hôm nay là mình và Chu Vận rồi.

Trình độ ngấm ngầm xỉa xói xỉ vả châm chọc khiêu khích của Hàn Trình quá cao, Hạ Thiên không dám lãnh giáo.

“Không thể đắc tội chú Hàn a…“

Hạ Thiên suy nghĩ vẩn vơ nửa ngày, trên mặt không còn nóng nữa, cậu luôn luôn dễ thích ứng trong mọi hoàn cảnh, tắt đèn, ôm chăn một hồi liền ngủ thiếp đi.

Phía bên kia hành lang, Hàn Trình ngồi trong phòng, đang chat webcame với Lương Thanh Sơn.

“Tìm người xác minh một chút, nếu là thật, cứ dựa theo phương án 2 mà tiến hành…“ Xử lí xong công việc, Hàn Trình vừa thu dọn giấy tờ vừa nói, “Sáng mai rút ra mấy giờ trống, tôi có chút chuyện riêng phải xử lý.“

Lương Thanh Sơn ngồi ở bên kia gật đầu, anh do dự một hồi, mới nói: “Chuyện hôm nay anh lộ diện tại buổi tiệc sinh nhật rất nhiều người đều biết rồi, Phùng công tử mới vừa liên lạc với tôi, hỏi anh… Nếu đã về, có rảnh hay không qua quán của hắn ngồi một chút.“

Hàn Trình mỉm cười nhìn Lương Thanh Sơn: “Đây là thả lỏng sau giờ làm việc?“

Lương Thanh Sơn lúng túng đáp: “Tôi nói, gần đây anh bề bộn nhiều việc, nhưng Phùng công tử muốn tôi nhất định phải nói với anh.“

Nếu là nửa tháng trước, Hàn Trình rất hay qua lại vớh Phùng công tử, Hàn Trình cũng rất hài lòng với người bạn giường này, mấy lần kêu Lương Thanh Sơn mua quà tặng hắn, chỉ có điều mới mấy ngày này, Lương Thanh Sơn không xác định được Phùng công tử có phải bị ‘thất sủng’ không.

Hàn Trình công tư rõ ràng, cho tới bây giờ sẽ không bị gió thổi bên gối ảnh hưởng công việc, lại càng không vì mấy câu nói của bạn giường mà tức giận, điểm này Lương Thanh Sơn hiểu rất rõ, anh cũng không hề sợ Phùng công tử tương lai đâm thọc, chẳng qua thái độ gần đây của Hàn Trình rất chi là mập mờ, khiến trợ lý riêng là anh không biết đâu mà lần.

Chẳng qua chỉ là hợp đồng hôn nhân hữu danh vô thực mà thôi, có cần phải ăn chay niệm phật thật không hả?

“Không đi.“ Hàn Trình dứt khoát trả lời, “Trong kỳ trăng mật tôi sẽ không đi mấy loại ước hẹn kiểu đó, lời này không cần nhắc lại.“

Lương Thanh Sơn gật đầu xin lỗi: “Thật ngại quá, là do tôi xử lý không tốt.“

Hàn Trình ý nói không sao, sau đó tắt video call.

Hàn Trình xoa xoa cái gáy mỏi nhừ, đứng dậy mở cửa, cách hành lang, y híp mắt nhìn, tắt đèn hành lang, không thấy ánh sáng từ trong phòng Hạ Thiên lộ ra qua khe cửa, đoán rằng cậu đã ngủ, yên lòng, xoay người trở về phòng.

Hàn Trình tắm rửa xong, thấy hai cuộc gọi nhỡ của Nguyễn Tư Hòa.

Hàn Trình xem thời gian, là ba phút trước, y lập tức gọi lại.

“Mẹ Hạ Thiên không yên lòng, lại không tiện gọi cho các con, mẹ đành mặt dày làm hộ.“ Nguyễn Tư Hòa đang đắp mặt nạ, nên nói chuyện không được rõ ràng lắm, “Hạ Thiên cảm thấy con thế nào? Thằng bé hài lòng không?“

“Ừm.“ Hàn Trình cởi áo choàng tắm, lộ ra vóc người thon dài hoàn mỹ, “Em ấy rất ôn hòa, hỏi gì cũng nói tốt lắm.“

Nguyễn Tư Hòa hàm hồ nói: “Giống mẹ thằng bé… Không nhiều chuyện.“

Hàn Trình vừa mặc đồ ngủ vừa nói: “Cũng không ham chơi, giờ đã ngủ rồi.“

“Ồ?“ Nguyễn Tư Hòa cười, “Sao con biết thằng bé ngủ rồi?“

Hàn Trình cười một tiếng: “Không chắc chắn, chỉ là nhìn phòng em ấy tắt đèn, nên đoán.“

Nguyễn Tư Hòa cười trêu ghẹo: “Đã biết, vậy mẹ gọi điện cho mẹ thằng bé, nói Hạ Thiên ngủ rồi, không có chuyện gì nữa, con cũng ngủ sớm đi.“

Hàn Trình gật đầu, vừa muốn cúp điện thoại, Nguyễn Tư Hòa đột nhiên lên tiếng: “À đúng rồi, hôm nay con nói gì với Hạ Tư Tư vậy?“

Hàn Trình cau mày, đáp: “Không nói gì, sao vậy mẹ?“

Nguyễn Tư Hòa bất đắc dĩ nói: “Hai con đi trước không biết, lúc ả về cùng Nghiêm Lệ Hoa, hai mắt đỏ bừng như con thỏ, sắc mặt Nghiêm Lệ Hoa cũng khó coi, người phải tiếp đón cũng nhiều, mẹ không có hỏi kĩ, chỉ nghe nói sau khi nói chuyện với con thì khóc, con… Con muốn mẹ phải làm thế nào đây, thật ra mẹ cũng không thích Hạ Tư Tư, nhưng trên mặt vẫn phải giả vờ, chứ nói gì sắp tới sẽ hợp tác, con không tất yếu phải chấp nhặt với con nít ranh, rốt cuộc nó làm gì con, mà phải đáp trả đến mức đó?“

Hàn Trình lãnh đạm nói: “Ả hỏi thăm chuyện sinh hoạt vợ chồng của con và Hạ Thiên.“

Bên kia, Nguyễn Tư Hòa trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng: “Đi ngủ sớm một chút đi.“

Hàn Trình cười một tiếng: “Mẹ ngủ ngon.“

==============================

E/N: Hềnh như tuôi chưa bắt kịp mạch truyện, edit cứ không thuận sao sao á. Hiu hiu, tuôi nhớ Người thừa kế quá

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s