Hôn Ước – Chương 5

Chương 5

Sáu rưỡi sáng hôm sau, Hàn Trình tỉnh dậy như thường lệ.

Hàn Trình có thói quen sinh hoạt rất tốt, buổi tối dù có ngủ trễ đến đâu, ngày hôm sau nhất định thức dậy đúng giờ, tắm rửa, ăn điểm tâm, xem báo, xử lý chuyện tối qua bởi vì truyền tin quá muộn.

Hàn Trình rửa mặt rồi nhìn đồng hồ, định bụng nửa giờ nữa sẽ đi đánh thức Hạ Thiên.

Hàn Trình mở cửa xuống lầu, đuôi mắt liếc qua phòng Hạ Thiên, bất ngờ phát hiện cửa phòng Hạ Thiên mở toang.

“Hạ Thiên đâu?” Hàn Trình xuống lầu, nhìn một vòng không tìm thấy Hạ Thiên, y uống một hớp trà, “Đã dậy?”

Dì giúp việc bưng bữa sáng đã chuẩn bị xong lên, cười gật đầu: “Sáu giờ đã dậy rồi, ra chạy thể dục ngoài kia đó.”

“Chạy bộ?” Hàn Trình bất ngờ, “Dậy còn sớm hơn tôi?”

Dì giúp việc gật đầu: “ Đúng vậy, dậy sớm hơn ngài nửa giờ đó, tôi không muốn cậu ấy xuống lầu sớm như vậy, sớm quá tôi chưa chuẩn bị bữa sáng xong, cậu ấy nói không sao, chờ chạy bộ xong rồi về ăn .”

Hàn Trình không ngờ Hạ Thiên còn sống lành mạnh có quy luật hơn mình, cực kì kinh ngạc, nói: “Vậy sau này mỗi sáng chuẩn bị thêm cho cậu ấy một ly nước uống vận động bổ sung năng lượng.”

Dì giúp việc liền đáp lời.

Mặc dù chỉ là bữa ăn sáng, nhưng đây lại là bữa ăn đầu tiên Hạ Thiên bước chân vào căn nhà này, Hàn Trình không động đũa trước, mà ngồi ở bên bàn xử lý công việc, đợi Hạ Thiên chạy bộ về.

Cũng may là Hạ Thiên không chạy xa lắm, không khiến Hàn Trình chờ quá lâu.

Lúc Hạ Thiên trở về, thấy Hàn Trình đang xem báo chờ mình, ngại ngùng xoa xoa quần, nói: “Chú, chú không cần phải chờ cháu đâu.”

Hàn Trình đặt tờ báo xuống, không đợi y nói chuyện, Hạ Thiên nhìn bữa sáng phong phú quá chừng, thốt lên: “Sao lại nhiều như vậy, chú ăn nhiều hơn nữa, còn dư lại cũng đủ cháu ăn no.”

Dì giúp việc không nhịn nổi phì cười, Hàn Trình khẽ nhăn mày, nói rằng: “Tôi ăn không nhiều lắm… được rồi, nhanh ăn đi.”

Thật ra Hạ Thiên muốn tắm qua một cái, nhưng đã để Hàn Trình đợi lâu rồi, bắt y chờ thêm nữa thì quá đáng quá, Hạ Thiên ngồi xuống bên cạnh Hàn Trình, cùng Hàn Trình dùng điểm tâm.

Hàn Trình nói không sai, buổi sáng y không có khẩu vị, hai miếng bánh mì, nửa cái trứng ốp la, lại thêm một tách cà phê là no rồi, mà Hạ Thiên thì đang tuổi ăn tuổi lớn, buổi sáng còn vận động nữa, lượng cơm ước chừng lớn gấp ba Hàn Trình, Hạ Thiên bình thường quen ăn sáng một mình, ăn gần xong rồi mới chợt nhận ra Hàn Trình đã nửa ngày chẳng ăn thêm gì nữa, cậu hơi lúng túng, nhìn Hàn Trình.

Hàn Trình phát hiện Hạ Thiên thẹn thùng, khóe miệng khẽ nhếch, lại gắp một một cái trứng trần nước sôi, chậm rãi ăn lòng trắng, phụng bồi Hạ Thiên.

Hạ Thiên phát giác Hàn Trình muốn mình đỡ ngại, trong lòng ấm áp, ăn tâm ăn đến no căng.

Bữa sáng hoàn tất, Hàn Trình đưa Hạ Thiên đến trường.

Hoa Thiên thành lập cũng tới trăm năm, là cái nôi đào tạo bồi dưỡng nhân tài cho những ngôi trường đại học danh giá trong và ngoài nước, vốn tôn chỉ nghiêm khắc, ngưỡng cửa luôn cao vời vợi, Hàn Trình sau khi suy nghĩ tới tình hình thực tế, liền nói: “Vừa bắt đầu học, muốn bắt kịp tiến độ với bạn học có thể khá khó khăn, không cần gấp gáp, đề ra cho mình một mục tiêu thấp một chút, chậm mà chắc… trong vòng hai có thể thi đậu đại học mình thích là được rồi.”

Hạ Thiên nhớ tới bảng thành tích của mình, cười gượng gạo: “Dạ…”

Hàn Trình cũng từng học ở Hoa Thiên, trong bảng vàng danh nhân của trường còn ghi chép lại thành tích nghịch thiên của Hàn Trình lúc bấy giờ, mấy vị giảng viên đã dạy Hàn Trình cũng chưa về hưu, Hàn Trình luôn luôn tôn sư trọng đạo, vừa tới trường học lập tức đi chào hỏi mấy người thầy đã dạy dỗ mình, thuận tiện đưa Hạ Thiên đi giới thiệu với họ.

Tin tức Hàn Trình cùng Hạ Thiên kết hôn ở ngoài phố thì là bí mật ai ai cũng biết, nhưng trong tháp ngà lại hoàn toàn tắc lại, mấy thầy giáo thế mới biết người Hàn Trình đưa tới là vợ mới cưới.

Hàn Trịnh kiên nhẫn tiếp nhận lời chúc phúc của họ, ngồi một lúc lâu mới mang Hạ Thiên đi làm thủ tục nhập học.

Hàn Trình bình thản ung dung ký tên mình xuống chỗ người giám hộ hạng nhất, còn mỉm cười với người đặc biệt ra tiếp đón hai người họ: “Vợ tôi mới vừa mười tám, còn quá nhỏ, mẹ của em ấy có công ty của riêng mình, bình thường cũng bề bộn nhiều việc, có chuyện cũng không cần quấy rầy bà ấy, liên lạc với tôi là được rồi.”

Thầy giáo phụ trách làm thủ tục liên tục gật đầu, Hàn Trình điền số điện thoại của Lương Thanh Phong vào, nói với thầy giáo: “Đây là phương thức liên lạc của tôi.”
Hạ Thiên lúng túng kề tai Hàn Trình, nói nhỏ:”Ngài yên tâm… cho tới bây giờ em chưa từng gây sự đánh nhau, cũng không chống đối thầy cô.”

Hàn Trình cười một tiếng, nghiêng đầu cũng bắt chước nói nhỏ: “Không phải sợ em nghịch ngợm, là sợ hôm nào đó thân thể em không thoải mái, học thể dục bị thương… thật sự có tình huống như thế, tự em hoặc nhờ giáo viên liên lạc với tôi, tôi sẽ tới đón em.”

Hàn Trình cao hơn Hạ Thiên mười centi mét, nghiêng đầu nói chuyện với Hạ Thiên như thế, hơi thở vừa vặn phả vào bên tai Hạ Thiên, vành tai Hạ Thiên ửng đỏ, vội gật đầu: “Dạ… em, em nhất định sẽ tránh không xảy ra chuyện như thế.”

Hàn Trình hài lòng cười một tiếng, đáy mắt vô ý mang theo chút dung túng cưng chiều, Hạ Thiên ho khan, cậu bị mấy giáo viên trẻ nhìn mà phát ngượng a, cậu nhìn đồng hồ, nói: “Không phải vừa rồi ngài nhận điện thoại cần ngài trở về à? Ngài đi trước đi… em ở bên này không có chuyện gì đâu.”
Hàn Trình giơ tay xem đồng hồ, cũng khá bất ngờ, không ngờ thế mà đã qua một tiếng, y gật đầu: “Tới giờ tan học tôi sẽ kêu Lương Thanh Phong đi đón, trừ hắn ra, chớ có lên xe của bất kì ai, buổi trưa có thể tôi không về, em tự…”

Vừa vặn mấy giáo viên nhìn nhìn, Hạ Thiên bị Hàn Trình nói mà gò má ửng đỏ, ngượng ngùng nói: “Em sao lại phiền ngài chứ… em tự về được mà, em…”

“Tôi không có thời gian, có gì buổi tối về nói lại với tôi.” Lời vừa ra khỏi miệng, Hàn Trình liền phản ứng kịp giọng điệu ra lệnh cho thuộc hạ này có thể khiến Hạ Thiên xấu hổ trước mặt các giáo viên, nghĩ nghĩ, giơ tay xoa đầu Hạ Thiên một cái, “Nhớ nghe lời thầy cô, tôi đi trước.”

Hạ Thiên căn bản để ý lời nói vừa rồi của Hàn Trình, liền cam đoan: “Em nhất định sẽ ngoan, không khiến ngài phí tâm.”

Lời nói quá vẹn toàn, dễ dàng đánh mặt.

Ba ngày sau, Hạ Thiên ngồi một mình trong nhà, tay cầm tờ phiếu điểm kiểm tra nhập học, thở dài thườn thượt…

Cuộc thi kiểm tra đầu vào mùa thu, một lớp hai mươi hai người, tổng điểm là năm trăm sáu mươi ba, Hạ Thiên đạt… hai trăm bốn mươi bảy.

Hạ Thiên sốt ruột nhìn tờ bảng điểm, hận rèn sắt không thành thép, tự xỉ vả mình: “Một mình mi! Kéo điểm trung bình của cả lớp xuống thấp kịch sàn! Mi, mi… mi không thể bớt ngu dốt đi vài phần được à?!”

Hôm nay công bố kết quả, chủ nhiệm lẫn bạn học chẳng ai tỏ ra bất mãn với thành tích của Hạ Thiên, mà cũng không cần người khác chê bai, Hạ Thiên đã tự trách muốn chết rồi.

Trước Hạ Thiên theo học một trường trung học quý tộc, trong trường học đủ loại học sinh, trộn lẫn với nhau, thành tích của Hạ Thiên cũng chẳng hề nổi bật, thỉnh thoảng có môn đạt trung bình khá, chẳng qua Hạ Thiên tự biết rõ mình, biết mình chuyển tới Hoa Thiên, nhất định điểm sẽ lẹt đẹt vừa phải, ai ngờ lại một mình một cây cờ như kia——

Xếp thứ hai đếm ngược lên còn cao hơn cậu những hai trăm điểm cơ.

Một mình cậu, riêng một sắc màu, sinh động kéo thành tích của lớp đứng hàng trung bình kém, khiến hiệu trưởng còn tưởng lớp bọn họ có người không thi cơ.

Hạ Thiên thống khổ che mặt… còn có thể mất mặt hơn được nữa không.

Dĩ nhiên có thể, vốn là kì thi đầu kì, cần người giám hộ kí vào phiếu báo điểm.

Hạ Thiên không có can đảm đưa cho Hàn Trình kí.

Mặc dù Hàn Trình đối xử với Hạ Thiên rất tốt, nhưng ít nhiều gì Hạ Thiên vẫn sợ y lắm.

Chớ nói chi là chuyện mất mặt như vậy.

Hạ Thiên hết đứng lên rồi lại ngồi xuống, đi quanh giường mấy vòng liền, mở cửa lấm lét dòm hướng cửa thư phòng một hồi.

Đã chín giờ tối, Hàn Trình và Lương Thanh Phong cùng vị quản lý cao cấp trong công ty vẫn đang thảo luận công việc suốt hơn hai giờ, Hạ Thiên do dự mãi, nghĩ hay là nhờ Lương Thanh Phong kí thay… Lương Thanh Phong đi theo Hàn Trình lâu như vậy, chắc chắn rất quen thuộc với bút tích của Hàn Trình, hơn nữa lúc ấy Hàn Trình lưu lại số của Lương Thanh Phong, dù cho bên nhà trường có ai hỏa nhãn kim tinh mà nhìn ra, gọi điện thoại tới, cũng là Lương Thanh Phong nghe, cũng không sợ lộ tẩy.

Hạ Thiên càng nghĩ càng thấy thích hợp, cậu xoay người trở về phòng, nhìn tờ phiếu điểm một chút, lặng lẽ cất đi.

Hạ Thiên đã dọn vào cũng được tuần lễ, cũng hơi hơi quen với thói quen của Hàn Trình, giống như nếu tổ chức cuộc họp ở trong nhà, sau khi kết thúc Hàn Trình sẽ không xuống lầu, mà ngồi trong thư phòng một hồi mới đi ra.

Lát nữa Lương Thanh Phong xuống lầu, mình ở dưới lầu nhờ Lương Thanh Phong, tương đối ổn nha.

Trong lòng Hạ Thiên không khỏi có chút lo lắng, cậu rón rén xuống lầu, ngồi trong phòng khách chờ đợi Lương Thanh Phong.

Qua gần nửa giờ, quả là như thế, Lương Thanh Phong cùng vị quản lý cao cấp trong công ty Hàn Trình xuống lầu, mà cửa thư phòng trên lầu hai vẫn đóng chặt như cũ.

Hai người nhìn thấy Hạ Thiên cũng bị bất ngờ, quản lý cao cấp lễ phép lên tiếng chào hỏi, Hạ Thiên nhìn về phía Lương Thanh Phong, lời nói ra không được lưu loát cho lắm: “Lương đại ca… em có chút chuyện muốn nói với anh.”

Vị quản lý cao cấp kia rất biết điều mà cười nói: “Trong nhà cứ giục mãi, tôi đi trước.”

Thấy người đã đi, Lương Thanh Phong đưa mắt dò hỏi Hạ Thiên, Hạ Thiên ngần ngừ lôi phiếu điểm ra, lúng túng nói: “Anh có thể… kí thay chú Hàn giùm em được không?”

Mặt Lương Thanh Phong cứng đờ, ngay sau đó khôi phục lại khuôn mặt bình tĩnh mỉm cười vô cùng chuyên nghiệp, hơi do dự một chút, kí giùm Hạ Thiên.

Hạ Thiên trút được gánh nặng, nhỏ giọng liên tục nói cám ơn, Lương Thanh Phong hơi gật đầu, quay người rời đi.

Hạ Thiên thở phào một hơi thật dài, cẩn thận gấp lại phiếu điểm, rón rén lên lầu.

Trở về phòng, Hạ Thiên mở tờ phiếu điểm ra, nhìn nhìn, càng xem càng cảm thấy giống như đúc, hẳn là các thầy giáo không nhìn ra được đâu.

Chỉ có điều đây không phải là kế lâu dài, Hạ Thiên ấp úng, còn phải nghiêm túc đọc sách… không thể mãi lê lết theo sau mãi.

Mới có chín rưỡi, ngủ thì sớm quá, Hạ Thiên định lấy quyển sách xem một chút, mới vừa đứng dậy, điện thoại của cậu vang lên âm báo có tin nhắn mới.

Hạ Thiên cầm điện thoại lên, cau mày… là Hàn Trình gửi tới.

Hàn Trình gửi tin nhắn cho cậu làm gì?

Hạ Thiên mở tin xem, Hàn Trình gửi cho cậu một tấm ảnh chụp màn hình, trên đó là tin nhắn của Lương Thanh Phong…

【Hàn tổng, thiếu gia vừa rồi kêu tôi kí thay ngài tên lên tờ phiếu báo 247 điểm của cậu ấy, nhìn thì biết.】

“Aaaa…”

Hạ Thiên phát điên, bị dọa sợ tới mức suýt nữa ném điện thoại đi!

Âm báo tin nhắn lại vang thêm lần nữa, vẫn là từ Hàn Trình, Hạ Thiên nuốt nước miếng, xuýt xoa xuýt xoa, run rẩy kinh hãi mở cửa ra…

“Tới thư phòng.”

Advertisements

Một suy nghĩ 9 thoughts on “Hôn Ước – Chương 5”

Trả lời nhiskuns Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s