Hôn Ước – Chương 6

Chương 6

Từ phòng ngủ của Hạ Thiên tới thư phòng, cách nhau chẳng tới hai mươi mét, Hạ Thiên lại đi mất gần mười phút đồng hồ.

Hạ Thiên thắt ruột thắt gan chỉ muốn tẩn mình một trận.

Nếu được quay trở lại nửa giờ trước, dù có cho vàng cậu cũng không nhờ Lương Thanh Phong kí thay Hàn Trình! Cậu tình nguyện tới trước mặt Hàn Trình xấu hổ một lần.

Vốn chỉ là thành tích kém, bây giờ còn thêm tội gạt người…

Hạ Thiên nhìn tin nhắn trong di động, thật sự hơi sợ.

Hàn Trình có thể mang chuyện này nói cho mẹ không?

Hạ Thiên hối hận đến nỗi muốn nuốt luôn di động.

Nhưng mà sợ thế sợ nữa, Hàn Trình cũng sẽ không quên chuyện này, Hạ Thiên đứng trước cửa thư phòng, hít sâu một hơi, chuẩn bị thẳng thắn nhận sai, để được hưởng khoan hồng.

“Chú Hàn…“ Hạ Thiên nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng ra, giọng nhỏ xíu đáng thương vô cùng.

Đây là lần đầu tiên Hạ Thiên đặt chân vào thư phòng của Hàn Trình.

Mặc dù ngày đầu tiên cậu dọn tới Hàn Trình cũng đã nói, cậu cứ coi đây như nhà mình, tự nhiên đi, nhưng Hạ Thiên biết có những việc phải rạch ròi tránh hiềm nghi, thư phòng cũng như phòng ngủ của Hàn Trình, cho tới bây giờ Hạ Thiên đều không đến gần.

Căn phòng này nói là thư phòng, nhưng chẳng có mấy cuốn sách, trên cơ bản là phòng làm việc cá nhân của Hàn Trình, trang trí đơn giản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp bách.

Hàn Trình lẳng lặng nhìn máy tính, lên tiếng trả lời: “Tới đây.“

Hạ Thiên lề rề lê tới trước bàn làm việc của Hàn Trình.

Hàn Trình để Hạ Thiên chờ hết một phút, mới dời tầm mắt từ màn hình máy tính qua nhìn Hạ Thiên, nhàn nhạt nói: “Cậu có muốn biết, cái người để Lương Thanh Phong giả mạo chữ kí của tôi, bây giờ ra sao không?“

Hạ Thiên sửng sốt một giây rồi lập tức sợ run, chú Hàn muốn giết người diệt khẩu sao?!!!

Hàn Trình thấy Hạ Thiên sợ ngây người, rất hài lòng, liền mỉm cười: “Không muốn biết thì thôi, ngồi đi.“

Hạ Thiên bị dọa súyt khóc òa, run rẩy nói: “Cháu cháu đứng thì hơn.“

“Cũng tốt.“ Hàn Trình mở cuộc họp kéo dài hơn hai giờ, hiện tại hơi mệt, y thả lỏng người ngồi dựa trên lưng ghế, ngón tay thon dài gõ nhẹ mặt bàn, “Mang phiếu điểm lại đây.“

Hạ Thiên đoán Hàn Trình sẽ muốn xem, nên có cầm theo, mặt cậu đỏ ửng, móc phiếu điểm trong túi áo ngủ ra, đặt xuống trước mặt Hàn Trình.

Hàn Trình nhìn chữ kí giả mạo do Lương Thanh Phong kí, nhướn mày: “Đúng là giống thật.“

Hạ Thiên càng muốn khóc.

Hàn Trình cầm phiếu điểm lên xem, lực chú ý lập tức bị thành tích Hạ Thiên hấp dẫn, hồi lâu mới nói: “Số học… Hai mươi bảy…“

Hàn Trình ngước mắt nhìn Hạ Thiên: “Tôi nhớ cậu học ban tự nhiên.“

Hạ Thiên xấu hổ gật đầu một cái.

“Giáo viên trước kia của cậu…“ Hàn Trình không thể hiểu nổi, “không có đề nghị cậu qua ban xã hội học sao?“

Hạ Thiên lắp bắp đáp: “Trường cũ của bọn cháu, không… Không phân ban, bởi vì, bởi vì mấy môn tự nhiên khá hơn, cho nên qua trường này, cháu liền điền ban đó.“

Hàn Trình nhìn thành tích trung bình mấy môn tự nhiên của Hạ Thiên chẳng tới bốn mươi, máy móc lặp lại câu kia: “Môn tự nhiên khá hơn… Thầy dạy toán của cậu…“

“Là một người Anh.“ Hạ Thiên đáng thương đáp.

Hàn Trình nhắm mắt lại, nuốt một bụng lời nói cay nghiệt bén nhọn độc chết người không đền mạng xuống, gật đầu: “Đã nhìn ra, thành tích môn Anh rất khá.“

Hạ Thiên vội nói: “Cảm ơn chú Hàn khích lệ, cháu sẽ cố gắng hơn.“

Hàn Trình rất tốt tính không đào sâu thêm nữa, y đặt phiếu điểm sang một bên, nói: “Thành tích trước gác qua một bên, nói tiếp chuyện ngụy tạo chữ kí… Cậu định nói sao đây?“

Hạ Thiên đã biết sai, vội nói: “Xin lỗi… Cháu xin lỗi chú Hàn.“

“Nói xin lỗi coi như thành khẩn, tha cho cậu lần này.“ Hàn Trình cầm tờ phiếu điểm, mở nắp bút máy, gạch bỏ chữ kí lúc trước Lương Thanh Phong giả mạo, kí một chữ mới, tiếp tục hỏi, “Vậy có bởi vì chuyện này mà hận Lương Thanh Phong không?“

Hạ Thiên bật cười: “Hận? Không đến mức đó…“

“Vậy thì tốt, chuyện này không thể trách cậu ta.“ Hàn Trình nhìn ngắm chữ kí giả mạo của Lương Thanh Phong rất giống thật, nói, “Vị trí của cậu ta đặc thù, chức vị nhạy cảm, một ngày xử lí không biết bao nhiêu văn kiện cơ mật có liên quan đến tôi, một người như vậy, không thể nào không tránh hiềm nghi.“

Trong lòng Hạ Thiên giật thót, cảm giác tội lỗi dâng trào, cậu lí nhí nói: “Cháu… Cháu sẽ đi xin lỗi chú ấy.“

“Xin lỗi làm gì.“ Hàn Trình bật cười, “Đừng cho rằng cậu ta là người tốt, nếu cậu ta thật muốn tránh rắc rối, cũng sẽ không đồng ý kí, cậu ta cũng không sợ đắc tội cậu. Nhưng cậu ta chân trước vừa kí cho cậu, chân sau lập tức báo cáo cho tôi… Cậu ta cố ý đó.“

Dựa vào sự ăn ý với Lương Thanh Phong trong mấy năm này, Hàn Trình hiểu rõ, Lương Thanh Phong nhìn ra mình thật sự yêu thích Hạ Thiên, nên mới bày trò xấu, để mình có cơ hội chọc ghẹo Hạ Thiên.

Quả thật có thể giải trí từ trong ra ngoài.

Không chỉ như thế, thái độ nhận sai của Hạ Thiên cũng khiến hảo cảm của y đối với cậu tăng gấp bội, y vốn cho rằng, Hạ Thiên vừa vào cửa sẽ vội vã trách cứ Lương Thanh Phong, cố hết sức đổ hết lỗi lầm lên người người khác, không ngờ, Hạ Thiên lại đơn thuần nhận lỗi.

Mặc dù có hơi nghịch ngợm, nhưng tâm địa vẫn rất tốt.

Cho nên cho chút trừng phạt nho nhỏ là được.

Hàn Trình nói: “Thành tích này của cậu quả thật không nhỏ, lúc trước tôi không nghĩ tới… Tôi sẽ nhờ người liên lạc với giáo viên của cậu, để họ tốn nhiều tâm sức, nếu cần, sẽ bố trí một ít buổi học phụ đạo.“

Hạ Thiên gật đầu: “Dạ… Để chú phải phí tâm rồi.“

“Sau đó, mỗi ngày sau giờ học, tới thư phòng đọc sách.“ Hàn Trình dừng lại một lát, rồi bổ sung, “Tôi sẽ giám sát cậu.“

Hạ Thiên bật cười: “Tới thư phòng ạ…“

Hàn Trình cũng cười: “Không muốn?“

“Không không không ạ.“ Hạ Thiên run chân, “cháu sợ ảnh hưởng tới công việc của chú.“

“Cậu không làm ảnh hưởng gì hết.“ Hàn Trình tóm gọn lại, “Trước mắt tiến hành trong ba tháng, ba tháng sau… Xem phiếu điểm, lấy thành tích làm căn cứ, xét xem cậu có cần phải học thêm trong thư phòng nữa hay không.“

Hàn Trình nghĩ nghĩ, lại bổ sung: “Không cho phép nói dối nữa, tôi có thể sẽ gọi điện cho giáo viên của cậu trao đổi tình huống, nếu còn dám tái phạm… Gộp lại tính chung, đến lúc đó có thể tôi sẽ liên lạc với chủ tịch Nghiêm.“

Hạ Thiên khóc không ra nước mắt: “Chẳng thà chú liên lạc với mẹ cháu…“

“Mẹ vợ quá dịu dàng, không có tính uy hiếp.“ Hàn Trình cười một tiếng, “Tôi đoán chừng cậu sợ chủ tịch Nghiêm hơn.“

Hạ Thiên thầm nghĩ không đâu… Bây giờ tôi càng sợ ngài hơn.

Dĩ nhiên, cậu chẳng dám nói ra.

Hàn Trình cho rằng Hạ Thiên đang sợ mình sẽ thật sự báo cáo với chủ tịch Nghiêm, y cười an ủi: “Chọc cậu thôi, nói với bà nội cậu làm gì, trước mặt dạy con, sau lưng dạy vợ, cậu không nghe lời, tôi cũng chỉ có thể đóng cửa giáo dục.“

Hạ Thiên bị Hàn Trình miệng ác tâm không ác nói cái gì mà “sau lưng dạy vợ“ hun nóng hầm hập, gò má thoắt cái đỏ ửng.

“Được rồi, đi ngủ đi.“ Hàn Trình áp dụng chính sách đánh người ta một gật rồi cho một trái táo ngon, đứng dậy xoa đầu Hạ Thiên, “Xét thấy cậu chân thành xin lỗi… Ngày mai mua tặng cậu món quà, thưởng cho tính biết sai biết sửa, đi ngủ sớm một chút.“

Hạ Thiên thành thật chúc Hàn Trình ngủ ngon, lòng tràn đầy sợ hãi.

Hàn Trình lần đầu mở một hội nghị phê bình một đối một mà trong lòng thoải mái dữ, xoa xoa cái gáy mỏi nhừ, cũng về phòng nghỉ ngơi.

Advertisements

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Hôn Ước – Chương 6”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s