Hôn Ước – Chương 12

Chương 12

 

Hàn Trình khó có thể tin nhìn Hạ Thiên: “Tôi chờ cậu hâm sữa đến mức ngủ quên… sau đó, cậu uống mất?”

 

Quả nhiên phản nghịch.

 

Hạ Thiên nào biết Hàn trình lại tỉnh nhanh đến vậy, cậu uống hết sữa một giọt cũng không còn, giải thích không được, cậu hận không thể lấy cái chết tạ tội: “Xin lỗi, tôi không cẩn thận…”

Hàn Trình bị chọc tức đến bật cười, y đứng lên, hoạt động gân cốt, thấp giọng nói: “Không còn sớm nữa, đi ngủ đi.”

 

“Không không, tôi lại đi hâm nóng cho ngài ly khác.” Hạ Thiên áy náy muốn chết rồi, cậu sợ Hàn Trình cự tuyệt, vội nói, “Rất nhanh, thật đó, tôi sẽ cẩn thận hâm nóng… thêm chút đường, ngòn  ngọt, được không ạ?”

 

Hạ Thiên tha thiết nhìn Hàn Trình, trong lòng cậu sốt ruột, sợ Hàn Trình cứ thế mà bỏ đi.

 

Hàn Trình nhìn dáng vẻ lo lắng của Hạ Thiên, trong lòng không tự giác mà nở nụ cười, đột nhiên, men rượu trong người, bừng bừng bốc lên, không an phận giật giây, khiến y cứ thế đi thẳng lên lầu.

 

Hạ Thiên có lẽ sẽ giơ tay giữ lại y, sau đó nói càng nhiều lời xin xỏ.

 

Cũng có lẽ sẽ chặn ở cửa thang lầu mà khẩn cầu, hoặc trực tiếp tóm lấy tay y…

 

Nhưng còn một loại khả năng khác, là Hạ Thiên không dám ngăn cản y, sau đó mặt đầy xấu hổ đứng dưới lầu, cuối cùng mới ngượng ngùng lên lầu, lo sợ bất an ngủ qua một đêm.

 

Hàn Trình xoa mi tâm, áp chế tà niệm trong lòng, cười dịu dàng với Hạ Thiên: “Ừm, nhưng mà phải nhanh một chút.”

 

Hạ Thiên như được đại xá, ánh mắt sáng ngời, cậu ra sức gật đầu: “Lập tức xong lập tức xong.” Nói xong cậu chạy đi hâm sữa.

 

Hàn Trình ngồi lại lên ghế sô pha, gọi điện cho Lương Thanh Phong, hỏi thăm tình huống.

 

Quả nhiên, lần này không đến mười phút Hạ Thiên liền hâm xong sữa, Hàn Trình cầm li uống, mỉm cười: “Cảm ơn, thoải mái hơn nhiều.”

 

Hạ Thiên hắc hắc cười, lấy li không mang đi rửa. Hàn Trình vẫn còn váng đàu, nhỏ giọng thúc giục: “Đặt ở kia đi, ngài mai có người thu dọn, lên lầu nghỉ ngơi đi.”

 

“Dạ.” Hạ Thiên đáp ứng, cùng Hàn Trình lên lầu, đi về phòng mình.

 

 

Trong một ngày này cảm xúc của Hạ Thiên thay đổi vài lần, hiện tại tâm trạng rất tốt, cả người thả lỏng, nằm xuống chốc lát đã ngủ say.

 

Ngược lại là Hàn Trình được uống một li sữa bò tình yêu của Hạ Thiên, y nằm trên giường mãi không ngủ nổi.

 

Hàn Trình tu thân dưỡng tính một tháng, đã lâu không uống rượu, hôm nay y uống có hơi nhiều, huyết khí dâng lên, huyệt thái dương thình thịch đau nhói.

 

Càng là ngủ không được, đầu óc Hàn Trình càng không dừng được, công việc hôm nay, an bài của ngày mai… chuyện công việc không ngừng quay cuồng trong đầu y, càng nghĩ đầu càng đau.

 

Hàn Trình hít sâu vài lần, tận lực dời đi sự chú ý của mình, ngẫm lại những chuyện khác, không biết như thế nào, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Hạ Thiên lại hiện ra.

 

Không thể không thừa nhận, cậu nhóc Hạ Thiên rơi vào thời kì phản nghịch kia, cũng khả ái lắm.

 

Hàn Trình hồi tưởng lại bản thân ngày-này-năm-xưa, tựa hồ không hề trải qua quãng thời gian này, không thể nào lôi ra để so sánh, nguồn tham khảo duy nhất, chỉ có hai đứa em họ bên nhà chú.

 

Nghĩ tới hai thằng em bày ra đủ trò khiến chú thím sứt đầu mẻ trán, Hàn Trình càng cảm thấy Hạ Thiên-trong-kì-phản-nghịch ngoan ngoãn được người yêu thích hơn nhiều.

 

Chỉ là trộm uống li sữa bò thôi mà, Hàn Trình hoàn toàn có thể bỏ qua cái chấm nhỏ không hay ho này.

 

Thậm chí còn có thể coi như vãn bối khả ái đang làm nũng mình đi ha.

 

Chỉ có điều…

 

 

Nếu đã trở thành người giám hộ thứ nhất của Hạ Thiên, nên chịu trách nhiệm thì vẫn phải chịu, bằng không cũng quá xin lỗi người cha đã khuất của Hạ Thiên và bà Chu Vận.

 

Cha Hạ Thiên – Hạ Trách Thành là người chính trực, là một doanh nhân có phẩm hạnh, trước kia Hàn Trình từng nhiều lần hợp tác với ông, y biết rõ con người của ông, cũng rất khâm phục ông.

 

Con trai của Hạ Trách Thành, đương nhiên không thể cong vẹo được.

 

“Thiếu niên trong thời kì phản nghịch, mẫn cảm yếu ớt, so với bình thường càng cần người giám hộ quan tâm, chăm sóc nhiều hơn.”

 

Hàn Trình nhớ tới đoạn nội dung mình vừa tìm thấy liên quan đến thời kì phản nghịch, lặng lẽ suy ngẫm… Có lẽ bắt đầu từ ngày mai, hễ rảnh rỗi, y có lẽ nên nếm thử cái cảm giác đưa đón Hạ Thiên đi học xem sao.

 

Bản thân mình với Hạ Thiên có quan hệ đặc thù, quá mức quan tâm thân mật sẽ gây ra hiềm nghi, như thế càng quá mức hổ thẹn với cha Hạ Thiên.

 

 

Ngẫu nhiên đưa đón Hạ Thiên, lí giải việc học của Hạ Thiên, giám sát Hạ Thiên hoàn thành kế hoạch, định kì cùng Hạ Thiên tâm sự.

 

Mỗi khi Hạ Thiên phạm sai, vừa phê bình cùng trừng phạt, khi Hạ Thiên cảm xúc không tốt, lại an ủi dỗ dành, lúc cậu biểu hiện tốt, đúng lúc có những phần thưởng khích lệ động viên…

 

 

Đây là phương thức mà sau khi say rượu Hàn Trình có thể nghĩ tới, tiến thối vừa tầm quan tâm đúng mức.

 

Không biết là do li sữa kia phát huy tác dụng, hay bởi tự bản thân Hạ Thiên mang theo công hiệu an thần, Hàn Trình mơ mơ màng màng suy nghĩ chốc lát, đầu bớt đau hơn, chậm rãi thiếp đi.

 

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ sinh học chính xác đánh thức Hàn Trình đêm qua say rượu, nhưng mà lần này lại khác với khi xưa, Hàn Trình cũng không hề khó chịu lắm. Trên bàn ăn, nhìn Hạ Thiên tự tay bưng chén canh xương cho mình, cũng có khẩu vị lắm chứ.

 

Hàn Trình uống hai ngụm canh, nhớ tới việc hôm qua mình nghĩ trước khi ngủ, mở lời với Hạ Thiên: “Lịch làm việc vào mùa thu sắp điều chỉnh, công việc của tôi thường bắt đầu trễ hơn cậu nửa giờ, sau này buổi sáng cậu đi cùng xe tôi, đưa cậu đi học trước, rồi tôi mới đến công ty.”

 

Hạ Thiên im lặng một thoáng, nói: “Công ty ngài đổi thời gian làm việc sớm vậy? Đổi từ khi nào vậy?”

 

Hàn Trình sững người, cúi đầu ăn một miếng điểm tâm, nói: “Ngày hôm qua.”

 

Hạ Thiên nghẹn cười, yếu ớt nói: “Không tốt lắm đâu, tuy rằng miễn cưỡng cũng coi như tiện đường, nhưng như thế sẽ khiến ngài bị trễ giờ.”

 

“Không quan trọng.” Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, tiếp: “Làm sao vậy? Không muốn sao?”

 

Hàn Trình nhớ tới lá thư tình kẹp trong quyển sách ôn luyện của Hạ Thiên, ý cười trên mặt giảm bớt: “Là vì không muốn khiến bạn học nhìn thấy tôi, hay bởi không muốn bạn học biết chuyện cậu đã kết hôn?”

 

Mấy cậu nhóc thời phản nghịch, đại khái là khinh thường thừa nhận điều này, nghĩ đến đây, Hàn Trình thoáng nhượng bộ: “Nếu như bị bắt gặp, không cần phải nói tôi là chồng cậu, nói là chú được rồi.”

 

“Không, không, cháu nguyện ý mà.” Hạ Thiên vừa nghe từ ‘chồng’, lỗ tai đỏ bừng cả lên, cậu sợ Hàn Trình hiểu lầm, vội lắc đầu: “Cháu đương nhiên nguyện ý, chỉ có điều… không biết vì sao đột nhiên ngài lại nhớ tới việc này.”

 

Nhận được câu trả lời khẳng định của Hạ Thiên, Hàn Trình nhàn nhạt cười: “Vì tiết kiệm năng lượng.”

 

Hạ Thiên cứng người, đỏ mặt cổ vũ: “Ngài thật nóng tâm bảo vệ môi trường.”

 

Hàn Trình lúng túng tiếp nhận tán dương của Hạ Thiên, lại hỏi: “Hôm qua về nhà, có làm bài tập sao?”

 

“Đã làm.” Hạ Thiên tựa như hiến vật quý vội báo cáo, “Làm cả chiều lẫn buổi tối, còn mỗi bài văn là chưa làm.”

 

Hàn Trình có chút bất ngờ, Hạ Thiên sợ Hàn Trình không tin, nói tiếp: “Thật đó ạ, lát nữa cháu lấy cho ngài xem, ngài có thể kiểm tra.”

 

“Khỏi cần kiểm tra, hôm nay cũng không có thời gian.” Hàn Trình mỉm cười, “9h sáng có hội nghị, ăn xong điểm tâm tôi phải đi công ty.”

 

Hạ Thiên ngượng ngùng nói: “Vậy cháu sắp xếp lại đây… đợi lúc nào ngài muốn kiểm tra thì cũng tiện nhìn.”

 

“Tối nay đi… Nếu hôm nay mọi việc thuận lợi, cơm tối hẳn là có thể trở về cùng ăn.” Hàn Trình nghĩ nghĩ, nói tiếp: “Đánh dấu lại những đề bài không hiểu, buổi tối tôi sẽ giảng.”

 

Hạ Thiên kinh hỉ hỏi lại: “Tối nay ngài không ra ngoài?”

 

Hàn Trình mỉm cười: “Muốn đi đương nhiên có thể đi, chỉ là… toàn những việc không quan trọng, không trọng yếu bằng phụ đạo cho cậu.”

 

Trong lòng Hạ Thiên ấm áp, cậu liên tục gật đầu, nói: “Dạ, lát nữa tôi đi đánh dấu lại… Cháu, cháu cứ nên tự mình xem trước, cố gắng ngẫm nghĩ, ít làm phiền ngài.”

 

Hàn Trình chợt nhớ tới cái cách giải hì-hụi-viết-kiểu-gì-cũng-sẽ-ra của Hạ Thiên, đầu đau đau, mày nhíu lại, y nói: “Không cần, nếu thực sự có thời gian,vậy thì làm văn trước đi.”

 

“Dạ dạ.” Hạ Thiên hớn hở đáp ứng, khóe miệng cong cong, “Lát nữa cháu sẽ viết, ăn sáng xong cháu viết liền.”

 

Hàn Trình gật đầu, thuận miệng hỏi: “Đề gì vậy?”

 

“Viết một bức thư cho người thân.” Hạ Thiên vừa nói xong, chính cậu liền sửng sốt.

 

Cái từ ‘chồng’ mà Hàn Trình vừa nói lúc nãy, lại vang vọng rõ ràng trong đầu Hạ Thiên…

 

Chồng, cũng là người thân nhỉ?

 

Nhưng các bạn khác nào là viết cho cha một bức thư, gửi mẹ một lá thư, còn mình đây… lại là viết thư gửi cho chồng mình…

 

“Sao vậy?” Hàn Trình nâng mâu, bắt gặp vẻ mặt kinh ngạc thất thần của Hạ Thiên, y nhíu mày nhắc nhở, “Canh sắp nguội rồi.”

 

“A!” Hạ Thiên hồi thần, hai má thoắt cái đỏ lên, cậu căn bản không dám nhìn Hàn Trình, cúi đầu giấu đi khuôn mặt đỏ bừng nhanh chóng bưng bát canh lên uống cạn, rồi lại như lửa cháy sém mông chạy ào lên lầu.

 

Hàn Trình cười khổ, canh ngon như thế, nhất định phải để nó nguội lạnh rồi mới uống…

 

Thật sự là phản nghịch mà.

 

 

Advertisements

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Hôn Ước – Chương 12”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s