Hôn Ước – Chương 23

Hôn Ước

Chương 23

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Hàn Trình lên lầu, hỏi nhân viên phục vụ được biết Hạ Thiên đã về phòng, y cũng đi theo.

May là, Hạ Thiên không có tức giận đến mức khoá trái cửa phòng.

Hàn Trình khẽ hít một hơi, quẹt thẻ, đẩy cửa vào.

Trên thảm, một mảnh hỗn loạn, chip casino rơi vãi, còn cả áo khoác bóng chày của Hạ Thiên nữa.

Không khó để tưởng tượng ra, lúc đi vào, Hạ Thiên có bao nhiêu tức giận.

Hàn Trình nhìn thấy một cái chip bị quẳng cho nứt ra, bất đắc dĩ cười, xem ra lúc nãy quăng gãy chiếc gậy kia dưới chân y, là cậu đã kiềm chế lắm rồi.

Hàn Trình đóng cửa phòng, nhặt áo khoác của Hạ Thiên đặt lên sofa, y nhìn quanh một vòng, liền hướng phòng ngủ đi tới.

Trong phòng, Hạ Thiên quay lưng về phía cửa, dán lên khung cửa sổ, thông qua lớp thuỷ tinh, nhìn ra bên ngoài.

Vừa nãy đóng cửa mở cửa phát ra tiếng vang không nhỏ, Hàn Trình xác định Hạ Thiên có nghe thấy.

Ý tứ này, hẳn là cho phép y tới gần, Hàn Trình bước lên vài bước, chú ý tới bờ vai ai kia đang rung rung.

Hạ Thiên giơ tay lên, lau một cái rồi nhanh chóng hạ xuống, trong lòng Hàn Trình như bị ai siết chặt.

“Số chip cậu thắng được, định vứt đi sao?” Hàn Trình quay người đi ra ngoài, nhặt từng chip rơi vãi dưới sàn lên.

Động tác của y rất chậm, để lại cho Hạ Thiên một khoảng thời gian không ngắn.

Thu dọn xong phòng khách, Hàn Trình đi vào phòng ngủ, ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên.

Đôi mắt Hạ Thiên vẫn đỏ ửng, cậu mím chặt môi, nhìn ra cửa sổ không nói lời nào, Hàn Trình nhẹ giọng nói: “Tôi xin lỗi.”

“Tại vì sao ngài lại gọi họ……” Hạ Thiên vừa hé miệng nói, thanh âm nức nở, cậu bực bội quay đầu đi, vừa là giận Hàn Trình mà cũng là giận chính bản thân, đơn giản cắn răng không nói nữa.

Hàn Trình trầm tư một lát, mới lên tiếng: “Hôm ấy tôi nói sẽ đưa cậu qua bên này chơi, sau tôi sai người liên hệ tên Đỗ Trạch kia.”

“Không biết ở giữa xảy ra chuyện gì, người truyền lời không nói rõ ràng, khiến Đỗ Trạch nghĩ tôi mang theo người vớ vẩn nào tới, cho nên những người kia mới xuất hiện ở đây.”

Hạ Thiên thoáng giật mình.

Hàn Trình bình tĩnh nói tiếp: “Nếu biết là cậu tới, cho Đỗ Trạch mười cái gan, gã cũng sẽ dám không làm như vậy.”

“Tôi không phải muốn bao biện cho mình, làm cậu giận, là tôi sai.” Hàn Trình nhẹ nhàng cầm tay Hạ Thiên, nói tiếp, “Lúc ấy, mục đích mà tôi đưa cậu tới phòng casino là vì……”

Giờ không thể nhắc tới chuyện đưa xe được, bằng không chính Hàn Trình sẽ cảm thấy mình không chân thành, vì muốn làm Hạ Thiên hết giận mà vẽ ra đủ thứ lí do.

Hàn Trình không muốn làm cho Hạ Thiên lại hiểu lầm nữa, ngẫm nghĩ một chút, sửa lời: “Là vì muốn làm cậu vui, gặp được những người đó…… tôi còn bất ngờ hơn cậu.”

Hạ Thiên cụp mắt suy nghĩ, lời Hàn Trình nói ra rất hợp lý.

Cố ý tự mình lái xe đi xa đến như vậy chỉ để cho mình gặp đám tình nhân cũ? Chuyện mua dây buộc mình như vậy ai sẽ làm?

Hàn Trình nếu muốn lén lút đi gặp cái gã Phùng công tử kia, có biết bao nhiêu là cách, dù cho dùng cách gì đi chăng nữa, cũng sẽ không chọn cách ngu xuẩn như vậy.

Hạ Thiên nhớ tới sắc mặt Hàn Trình lúc ấy, quả thật là kinh ngạc.

Mấy ngày nay Hàn Trình tỏ ra quan tâm chăm sóc cậu, không phải giả, Hạ Thiên cũng không phải kẻ chẳng phân tốt xấu, vừa nãy tức muốn nổ phổi, đầu óc đều rối loạn, hiện tại bình tĩnh lại, nghe Hàn Trình giải thích xong, dần hiểu ra.

Hạ Thiên mấp máy môi, không đợi cậu nói chuyện Hàn Trình đã lẻn tiếng trước: “Nhưng xét cho cùng, vẫn là lỗi do tôi.”

“Không phải thế.” Giọng Hạ Thiên nghèn nghẹn, cậu cố gắng nói một cách tự nhiên nhất, “Vừa nãy tôi, vừa nãy tôi……”

“Vừa rồi cậu cho rằng tôi cố ý bày trò để bắt nạt cậu, nổi giận đùng đùng, có thể khắc chế như vậy đã là cực kì không dễ dàng rồi.” Hàn Trình nhanh chóng giải vây giùm Hạ Thiên, “Hơn nữa là do Phùng Dịch Triết khiêu khích trước, không phải do cậu.”

“Tôi không nói tới vấn đề chơi bi a.” Hạ Thiên hồi tưởng chuyện mình ném cây gậy kia, không dám nhìn Hàn Trình, cúi đầu nói: “Tôi, tôi thật ra biết là không thể trách ngài được, nhưng mà tôi……”

Hàn Trình hỏi lại: “Sao lại không trách tôi? Tôi nói đưa cậu đi thư giãn, không ngờ lại…… tóm lại là lỗi ở tôi.”

Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, tiếp tục: “Chỉ có điều tôi có chút giật mình…… ngày thường thấy cậu hiền lành như vậy, bị chọc nóng nảy, tính tình cũng không phải vừa.”

“Ngày thường tôi không biết giận lên, là bởi vì tôi……” Hạ Thiên ngẫm lại chuyện tính mượn ván bạc để nói ra yêu sách với Hàn Trình, giọng càng nghẹn hơn, “Trước mặt ngàu tôi đương nhiên hiền lành ôn thuần, nhưng không phải là tôi không biết cáu giận, tôi cũng sẽ không để mặc cho người ta bắt nạt mình, chỉ là……”

Chỉ là bởi vì thích ngài, cho nên mới luôn ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.

Nhưng ngài không thể ỷ vào việc tôi thích ngài, mặc cho người ngoài bắt nạt tôi, giày xéo lên tình cảm của tôi dành cho ngài……

Khoé mắt Hạ Thiên lại đỏ lên

Hàn Trình thở dài một hơi……

Lần đầu tiên y mới biết, y có thể đau lòng vì một người đến như vậy.

“Tôi biết…… Hạ tiểu thiếu gia, ngày thường ai dám bắt nạt cậu? Đều do tôi không tốt……” Đáy lòng Hàn Trình đau nhói, lần đầu tiên y nhỏ nhẹ dỗ dành một ai đó như vậy, tận lực làm cho âm thanh của mình dịu dàng nhất có thể, “Đều do tôi, vừa rồi đều do tôi cả.”

Hạ Thiên lắc đầu, trong lòng cậu hiểu rõ Hàn Trình không liên quan gì cả, chỉ là do lúc trước cậu chờ mong quá nhiều, lại còn ôm theo tính toán khác, đột nhiên gặp Phùng công tử, lập tức bao nhiêu thấp thỏm lo âu mà cậu tích luỹ nhiều ngày, đồng loạt bộc phát.

Phùng công tử tồn tại, là quả cầu lửa đỏ rực đâm vào mắt cậu, nhắc cho cậu nhớ, cậu và Hàn Trình quen biết chưa bao lâu, cậu còn chưa hiểu rõ về Hàn Trình, một khi có chút gió to sóng lớn, cuộc hôn nhân này sẽ đi đến hồi kết, mỗi người một ngả.

Càng miễn bàn, cuộc hôn nhân giữa hai người họ, chỉ là một bản hợp đồng không hơn không kém.

Nếu Hạ Thiên đủ cẩn trọng, lúc nãy đã không phát hoả, mà phải cẩn thận che giấu cảm xúc thật của bản thân, tránh bị Hàn Trình phát hiện, tránh đẩy Hàn Trình vào tình huống không được tự nhiên, miễn cho phá hỏng hình tượng hoàn mỹ của cậu trong mắt y.

Nếu làm được như vậy đã không phải là Hạ Thiên.

Hạ Thiên biết hành động vừa nãy của mình làm mắt mặt Hàn Trình trước bạn bè y, nhưng cho dù cậu thích Hàn Trình đến thế nào, cũng chẳng thể nuốt trôi cục tức này.

Cậu sẽ không để mình bởi vì yêu thầm mà trở nên hèn mọn.

Cho nên cậu đã thắng Phùng công tử, cho nên cậu mới quẳng gậy đến trước mặt Hàn Trình, cho nên dù tim đau đến nghẹn lại cũng sẽ không khóc trước mặt đám người kia.

Xả giận thì xả rồi, nhưng khi trở về phòng, nghĩ đến Hàn Trình thì ngực vẫn khó chịu.

Hạ Thiên nhớ tới Phùng công tử nói một câu kia “Lát tôi kêu Hàn Trình xin lỗi cậu”, cho dù biết là gã cố ý nói như thế, dù biết tất cả chỉ do mình tự tưởng tượng ra, nhưng vẫn cứ là……

Hạ Thiên thầm chửi thề một câu, cậu chật vật quay đi, nước mắt lặng lẽ lăn xuống.

Ủy khuất méo chịu được.

Giọt nước mắt kia, hung hăng nện vào trái tim Hàn Trình.

Hạ Thiên quả thực thấy ghét bản thân lắm rồi, rõ ràng vừa nãy cứng lắm, nhưng hiện tại Hàn Trình dỗ dành đôi câu cái, nước mặt lại cmn nhịn không nổi nữa.

Quá nhiều cảm xúc, sau khi biết mình hiểu lầm y, tâm trạng lại khó mà kìm nén nổi, Hạ Thiên bực bội dùng sức dụi mắt, Hàn Trình nắm lấy tay cậu, nhíu mày trách cứ: “Đừng dụi nữa…… Tôi đi lấy khăn.”

Hàn Trình xoay người muốn vào phòng tắm, không biết Hạ Thiên lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên kéo tay Hàn Trình, rúc vào trong ngực y.

Hàn Trình giật mình, theo bản năng mở tay ra.

Đây là Hạ Thiên, không phải là người ai cũng có thể tuỳ tiện chạm vào.

Hàn Trình cảm giác ngực mình vừa nóng vừa ướt.

Ở gần quá nên hơi nóng.

Cho dù làm ra hành động thất thố như thế, nhưng Hạ Thiên cũng nỗ lực khắc chế bản thân, không phát ra một chút thanh âm, vừa rụt rè lại đầy tự trọng làm Hàn Trình càng đau lòng hơn.

Vứt m* cái bảo trì khoảng cách đi.

Hàn Trình choàng tay ôm Hạ Thiên.

Y nhè nhẹ xoa lưng cậu, dịu dàng ôn nhu.

Hàn Trình đột nhiên cảm thấy, có gì đó rất khác đang nảy sinh.

“Nếu vẫn chưa hết giận, lại ném đồ vào mặt tôi?” Hàn Trình trấn an Hạ Thiên một lúc, hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói, “Tôi cầm theo hai đoạn gậy kia mang về, lại ném cái nữa?”

Hàn Trình cảm nhận được cậu nhóc trong ngực mình đột nhiên cứng đờ, y nói tiếp: “Tôi nhất định vẫn không động đậy, được không?”

Hạ Thiên nhúc nhích người, Hàn Trình cẩn thận phán đoán, hẳn là ngượng ngùng rồi.

“Nói thật nào…… Vừa nãy là không đành lòng đánh tôi, hay là trượt tay?” Hàn Trình mỉm cười một cái, tiếp, “Kì thật là muốn ném vào mặt tôi đi? Không ngờ ném trật, còn chẳng chạm vào người, có phải thất vọng lắm không?”

Hạ Thiên không nhịn nổi bữa, cậu ngẩng đầu cười, giọng nói vẫn hơi chút khàn khàn: “Không phải! Chỉ là ném xuống sàn thôi, tôi…… tôi nào dám đánh ngài chứ.”

Không dám, cũng không bỏ được.

Cho nên mới tức giận đến thế, cũng chỉ dám quẳng chút đồ vật thế mà thôi.

Mặt Hạ Thiên dần đỏ ửng, cậu buông Hàn Trình ra, lui về sau một bước.

Trong lòng vẫn còn xấu hổ, cậu khẽ mở miệng: “Nếu không…… thu dọn đồ đạc, đi về?”

Hàn Trình hơi híp mắt lại: “Vẫn còn giận?”

“Không có.” Hạ Thiên đã phát tiết xong, cậu lúng túng đáp lời, “Tôi, tôi không muốn ở cùng chỗ này với Phùng công tử……”

Hàn Trình gật đầu: “Tôi cũng đoán được cậu không nguyện ý.”

“Cho nên tôi muốn đi về……” Hạ Thiên dò hỏi, “Ngài muốn ở lại?”

“Nghĩ cái gì vậy.” Hàn Trình cầm di động, nói, “Phải đo, cũng không phải là cậu.”

Hàn Trình gọi điện thoại cho Đỗ Trạch, trong lúc chờ bên kia tiếp máy, y tranh thủ nói với Hạ Thiên: “Kể cả cậu không muốn ở lại đây chơi, thì bọn họ cũng phải đi.”

“Không có lý gì bắt cậu phải nhường bọn hắn cả.”

Advertisements

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Hôn Ước – Chương 23”

      1. Ừa :)) tui nghĩ ôm hôn năm tay trong sáng rồi lâu lâu lưu manh mới là kiểu của Mạn Mạn :))) nhưng mà nhẹ nhẹ ngọt ngọt vầy tui rất thích ❤ nàng cố lên nha ❤

        Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s