Hôn Ước – Phiên Ngoại 3 (Thượng)

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

69192a1a29811ff1c3cdfdffa10e7340

Phiên ngoại 3: Hôn lễ (Thượng)

Đêm động phòng hoa chúc của Hàn Trình và Hạ Thiên, kéo dài từ đêm 30 giao thừa đến mùng Một năm mới.

Đúng nửa đêm 0 giờ, chú của Hàn Trình, Hàn Minh Lễ tìm Hàn Trình khắp nơi. Đến khi ông chuẩn bị xong pháo để đốt, thì Nguyễn Tư Hòa mới ôm cháu gái ra, nói với Hàn Minh Lễ: “Hôm nay nó uống nhiều, đã ngủ rồi, phiền chú giúp nó đốt thôi, đốt xong thì nghỉ ngơi cho tốt, mọi người đều đang chờ kìa.”

Hàn Minh Lễ không nghe ra ý tứ sâu xa của Nguyễn Tư Hòa, nhíu mày nói: “Vậy sao mà được? Em đi gọi nó…”

“Chị dâu bảo ông làm thì ông cứ làm đi, nói nhiều như vậy làm gì.” Thím của Hàn Trình, Lý Uyển Nhiên ra hiệu với chồng mình, “Ngoài trời lạnh như vậy mà ông muốn kéo nó từ trên giường xuống, muốn nó đông lạnh hả? Mau đi đi.”

Hàn Minh Lễ khi nghe hai chữ “trên giường” thì sửng sốt một chút, ngẫm lại, đúng là Hạ Thiên cũng không thấy đâu, trong lòng đã sáng tỏ được một chút, gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, anh đi anh đi.”

Hàn Minh Lễ nhận áo gió người giúp việc đưa đến mặc vào, đốt điếu thuốc đi ra vườn.

Nguyễn Tư Hòa mỉm cười, nghiêng đầu dặn dò Lý Uyển Nhiên: “Hàn Trình ấy mà, uống nhiều vào là ngủ không ngon, cô nói với Hàn Cẩm, Hàn Minh một tiếng, bảo lúc hai đứa nó lên lầu thì đi khẽ thôi, lên từ cầu thang bên phòng tôi, đừng đi cầu thang bên anh tụi nó.”

(Đường lên lầu thôi mà có 2 3 options để chọn, chả bù nhà mình có mỗi cái cầu thang bé tẹo 2 người đi còn chật :< Không so sánh sẽ không đau lòng)

“Yên tâm yên tâm.” Lý Uyển Nhiên cười nói, “Hai đứa chúng nó chưa chắc đã chịu về nhà, lát nữa gọi điện cho tụi nó em sẽ nói một tiếng.”

Hàn Cẩm ăn xong cơm tối liền gọi bạn ra ngoài chơi, Hàn Minh tự mình biết ngại, không dám ở gần Hạ Thiên, đỡ bị anh hai cho ăn hành, chuồn đi từ sớm.

(Ai không nhớ Hàn Minh thì tui nhắc lại cho. Đó chính là nhân vật có hôn ước hụt với bạn học Hạ của chúng ta đó =))) sợ chú Hàn cào mặt là đúng rồi :v)

Sau khi Nguyễn Tư Hòa chắc chắn con trai mình sẽ không bị “nghe trộm” thì yên lòng, bà choàng thêm áo cho cháu gái, đẩy cửa sổ, thấy Hàn Minh Lễ châm ngòi pháo rồi lùi về sau vài bước, tiếng pháo “bùm bùm” vang lên.

Gió lạnh theo cửa sổ thổi vào trong phòng, mọi người trong phòng lập tức xốc lại tinh thần, cười đi đến trước cửa sổ xem pháo hoa, nghe pháo nổ, thay phiên nhau chúc mừng năm mới.

Cùng lúc đó, trong phòng của Hàn Trình ở lầu hai, ý xuân đang lúc nồng đậm nhất.

Lúc mới kết hôn, Hạ Thiên từng bị một ngôi sao nhỏ cảnh cáo, rằng Hàn Trình “ở trên giường không phải dạng vừa”. Tuy rằng sau đã biết người đó cùng Hàn Trình vốn chẳng quen biết gì, nhưng lúc đó ấn tượng đã khắc quá sâu, lòng Hạ Thiên vẫn luôn sợ hãi, sợ mình sẽ “chịu không nổi”.

Thế nhưng nếu đã có tư tưởng bên nhau cả đời, vậy thì sẽ bao dung tất cả về người đó, bất kể ưu điểm hay là khuyết điểm, cũng đều là một phần làm nên con người người ấy. Yêu một người, là yêu hết thảy của người đó.

Càng không cần nói đến, bọn họ là phu phu hợp pháp, sau khi kết hôn thì thỏa mãn nhu cầu “sinh hoạt vợ chồng” của nhau là điều phải có. Chẳng sao cả, có lẽ sẽ đau một chút, nhưng cũng không đến mức không chịu được, càng đừng nói người đó là Hàn Trình…

Lúc Hạ Thiên nằm ở trên giường, trong lòng không ngừng tự nhủ, chuyện này không có gì to tát, hai người tình đầu ý hợp, chịu sự bảo hộ của luật pháp.

“Căng thẳng sao?” Hàn Trình sợ Hạ Thiên lạnh, chỉnh điều hòa lên mấy độ, nhẹ nhàng vuốt tay cậu, “Lẩm bẩm mãi cái gì đó?”

“Em đang nhẩm… luật hôn nhân…” Hạ Thiên muốn thể hiện kiến thức rộng rãi một chút, nhưng lời vừa ra khỏi miệng liền khiếp sợ —— giọng nói của cậu đang run rẩy.

“Yên tâm, sẽ không đau.”

Hàn Trình ném đi cái bình nhỏ còn chưa đến một nửa trong tay, đưa tay thăm dò hạ thân Hạ Thiên, không chờ Hạ Thiên kêu ra tiếng, hắn đi trước cúi đầu hôn lên môi Hạ Thiên…

Rạng sáng, khi ngoài cửa sổ truyền đến từng đợt tiếng pháo, Hạ Thiên đã hoàn toàn không sức lực, cậu đáng thương xin tha: “Chú Hàn… Ngài thương xót em, để em chết toàn thây.”

Hàn Trình cắn môi Hạ Thiên, mang ý khiển trách, mê tín nói: “Đồng ngôn vô kỵ(*)… Không sợ là thật.”

(*)đồng ngôn vô kỵ: lời trẻ con không xem là thật, không có gì phải cố kỵ.

Hạ Thiên lúc này mới nhận ra, đã sang năm mới.

(Quện nhau 2 năm liền thế này thì ôi thôi =))))

“Nếu ngài còn làm nữa…” giọng nói Hạ Thiên mang theo tiếng khóc nức nở, “Ngày mai em sẽ không dậy nổi mất… Mẹ em sẽ đến đó, bài tập em cũng chưa làm nữa…”

Giọng nói Hàn Trình mang ý cười: “Mẹ em anh sẽ nói đỡ, bài tập của em anh làm.”

Bảo người đứng đầu Hàn gia làm bài tập cho mình…

Ông bà tổ tiên Hàn gia sẽ nghĩ thế nào về Hàn Trình, những người em họ, những đứa cháu kia sẽ nghĩ thế nào về Hàn Trình…

Đầu Hạ Thiên mơ mơ màng màng, không đầu không đuôi nói: “Không được… Tự em làm, anh dạy em là được.”

“Không phải bây giờ đang dạy sao.” Hàn Trình hôn sườn mặt Hạ Thiên, thản nhiên nói bên tai cậu, “Hôm nay là giáo dục giới tính.”

Thanh âm Hàn Trình rất thấp: “Học chăm vào, ngày mai sẽ ôn lại một lượt, nếu vẫn trúc trắc thế này, thì sẽ xử phạt về thể xác.”

Lỗ tai Hạ Thiên đỏ ửng.

Nửa đêm về sáng, Hàn Trình cuối cùng cũng tha cho Hạ Thiên. Xuống giường, pha nước ấm rồi lại ôm Hạ Thiên đi tắm rửa, vừa ôn nhu vừa thân sĩ, như thể cái người dữ dội ban nãy không phải hắn.

“Anh dữ dội sao?” Hàn Trình sủng nịnh ôm Hạ Thiên vào lòng, nghe vậy hỏi, “Lúc anh hỏi em nói không đau mà.”

Hạ Thiên cắn răng: “Thì không đau, nhưng, nhưng…”

Vấn đề phía dưới của mình quá khó mở miệng, Hạ Thiên không nói được nữa.

Hàn Trình hiểu rõ mà cười, động tác mềm nhẹ giúp Hạ Thiên tẩy rửa sạch sẽ, lại thay một lượt nước mới, thêm chút tinh dầu để Hạ Thiên ngâm mình, còn mình thì ra ngoài đổi drap giường.

Trong thời gian đó hắn còn không quên xuống lầu một chuyến, pha cho Hạ Thiên ly trà mật ong.

Hàn Trình sợ Hạ Thiên ngủ quên trong bồn tắm, vội vàng mang bình trà nhỏ lên lầu, vớt Hạ Thiên từ trong nước ra.

Mùng Một năm mới, không chỉ hai người bọn họ “miệt mài” suốt đêm mà còn có tiếng pháo ngoài cửa sổ. Từng đợt pháo được phóng lên giữa trời đêm, nhìn vào cảm thấy rất ấm áp.

Hạ Thiên uống mấy ngụm trà mật ong, cảm giác lòng mình cũng ngọt ngào theo.

Cậu muốn cùng Hàn Trình nói lời tâm tình thêm chốc nữa, nói đến sáng cũng không sao, thế nhưng đã mệt rã rời. Đến khi uống được nửa ly trà, Hạ Thiên đã ngủ quên trong lòng Hàn Trình.

(Mẹ tôi ơi, “đã ngủ quên trong lòng” nghe mới tình làm sao, cứ như thơ ấy hí hí :> )

Hàn Trình nhẹ nhàng lấy ly thủy tinh từ trong tay Hạ Thiên ra, chầm chậm chỉnh lại tư thế cho Hạ Thiên.

Hàn Trình cúi đầu, hôn lên đôi môi mang vị hoa hòe của Hạ Thiên, cũng đi vào giấc ngủ.

(Ơ thế quái nào uống trà mật ong xong môi có vị hoa hòe @_@)

Hôm sau, mặt trời lên thật cao thì hai người mới tỉnh.

Tối hôm qua Hàn Trình rất ôn nhu nên Hạ Thiên cũng không bị thương. Tuy thế, lúc tỉnh lại Hạ Thiên vẫn cảm thấy có mấy chỗ không tiện nói trên người mình cũng không ổn lắm. Người của mình thì mình đau lòng, Hàn Trình nói: “Dậy không nổi cũng không sao, anh bảo anh say rượu đau đầu, để người làm mang bữa sáng lên đây luôn.”

“Không, không phải…” Mặt Hạ Thiên đỏ hồng, “Đã 9 giờ rồi, mẹ em chắc chắn đã đến, nếu thấy thế này…”

Hàn Trình sửng sốt hỏi: “Mẹ vợ 9 giờ đã đến rồi?”

Hạ Thiên gật đầu: “Nói ngày hôm qua rồi mà, 8 giờ sẽ đến. Mẹ… không tới sao?”

Hàn Trình lắc đầu: “Không thấy, lúc nãy anh xuống lầu cũng chưa thấy bà. Nếu đã đến rồi thì chắc chắn sẽ gọi anh xuống… Để anh đi hỏi.”

Hạ Thiên không hiểu sao lại: “Có khi nào… mẹ không muốn sang đây?”

Hàn Trình cười: “Suy nghĩ vớ vẩn gì vậy, em mặc quần áo đi, anh xuống hỏi xem.” Hàn Trình hôn một cái trấn an lên trán Hạ Thiên, đi xuống lầu.

“Bà ấy… hôm nay không thể đến.” Nguyễn Tư Hòa cũng đau đầu, “Mẹ cũng vừa mới nghe, hình như Hạ Tư Tư lại gây chuyện.”

Nguyễn Tư Hòa bực bội nói: “Từ năm ngoái Hạ Tư Tư quen một người bạn trai người Hồng Kông. Người đó vài năm gần đây vừa về đây phát triển, trước đó đã qua lại với vài người không ra gì, không biết sao lại cặp kè với Hạ Tư Tư. Ban đầu Nghiêm Lệ Hoa không hề ủng hộ, về sau thì cũng đành chịu.”

“Người kia nói năm mới phải về Hồng Kông, nên giao thừa tối qua Hạ Tư Tư cũng ra ngoài chơi với bạn, thế mà lại thấy hắn ở cùng hai người mẫu nào đó, sau đó thì đánh nhau ỏm tỏi, khiến người ta báo cảnh sát, thật là… rất thu hút sự chú ý.” Nguyễn Tư Hòa như thấy một mớ hỗn độn, “Nghiêm Lệ Hoa đã chết khiếp, Chu Vận thì không thèm quan tâm, nhưng đã xảy ra chuyện như thế thì sang đây cũng không tiện. Mẹ mới gọi điện thoại, bà ấy nói hôm nay không biết bao giờ mới đến được.”

Hàn Trình gật đầu: “Bà ấy không sao là được rồi, con đi nói với Hạ Thiên một tiếng.”

Nguyễn Tư Hòa đồng ý nói: “Nói rõ ràng một chút cho nó khỏi lo lắng.”

Hàn Trình gật đầu rồi lên lầu, nhưng chưa đến được lầu hai thì di động hắn đã reo.

Chu Vận gọi đến.

Hàn Trình nhận điện thoại, đầu dây bên kia Chu Vận nói nhanh: “Nghiêm tổng đã liên hệ với cậu chưa?”

Hàn Trình nói: “Chưa, chuyện đó con cũng vừa nghe nói, muốn con giúp sao?”

“Không cần.” Chu Vận nhẹ giọng nói, “Không biết ai… đã để lộ chuyện này với truyền thông, người đàn ông đó là khách quen của báo lá cải, mọi người đã quen thấy chuyện xấu của hắn rồi, nhưng lần này lại liên lụy cô em chồng kia của tôi, Nghiêm tổng…”

Hàn Trình hiểu ra: “Bà ta muốn con giúp ém chuyện này?”

“Bà ta muốn tôi mở lời nhờ cậu mà tôi giả vờ không hiểu, nhưng sẽ nhanh tự mình gọi đến cho cậu thôi.” Chu Vận hạ giọng nói, “Tôi nói cậu cái này, những người mẫu đó hình như đã phê thuốc… Thật là một đám điên rồ với nhau mà thôi… Truyền thông chắc đã biết được, việc này không nhỏ đâu, cậu đừng dây vào.”

Hàn Trình sửng sốt, cách nói chuyện của Chu Vận… có ý xem hắn là người trong nhà.

Mấy tháng nói biết bao lời hàm ý Hạ Thiên, cuối cùng cũng phát huy tác dụng.

Chu Vận không yên tâm nói: “Cậu nghe rồi chứ? Đây không đơn giản như chuyện ngoại tình hay come out đâu, cậu đừng cứ giúp đỡ bừa, tự mình hại mình.”

“Mẹ yên tâm, con hiểu rồi.” Hàn Trình thật lòng nói, “Cảm ơn mẹ đã nhắc nhở, nếu Nghiêm tổng có gọi đến cũng sẽ không có gì đâu.”

Nếu mình thật sự giúp, cũng là do bị lừa mới giúp, không hề biết được sự thật.

Mà đến lúc ấy rồi, bản thân mình cũng đã bị cuốn vào chuyện dơ bẩn.

Chụ Vận biết rõ mẹ chồng của mình là người thế nào, bà nói: “Vậy nên tôi mới nói trước với cậu, cậu đừng nghe bà ta nói là chuyện không giải quyết sẽ ảnh hưởng tới cậu mà đồng ý giúp, bao che loại chuyện đó là tuyệt đối không được… Đừng hại chính mình.”

Hàn Trình gật đầu; “Mẹ yên tâm… Con sẽ cho người sang bên truyền thông làm việc, không để chuyện này dính líu gì đến mẹ và hạ Thiên.”

Chu Vận yên tâm: “Chuyện này thì không cần phải lo, bọn tôi cũng đâu phải người trong cuộc. Bây giờ tôi sẽ gọi điện cho Hạ Thiên, nói rõ mọi chuyện với nó, chừng nào thoát thân được tôi sẽ sang.”

“Vâng, còn một việc nữa.” Hàn Trình trầm mặc một lát rồi đột nhiên nói, “Con và Hạ Thiên… đã ở bên nhau.”

=====

Cún: Chú Hàn sao lại quăng bom người ta ngay đầu năm thế kia =))

1/3 PN mà nó còn dài hơn một chương bình thường ;; – ;; Còn ai nhớ tôi không~

Tui hay chèn suy nghĩ của tui dô giữa như vậy mấy thím có thấy phiền không? Nếu có thì nói để tui giảm bớt nghen.

Advertisements

Hôn Ước – Phiên Ngoại 2 (Hạ)

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

Phiên ngoại 2: Năm mới (Hạ)

“Còn giả vờ ngủ nữa… sẽ muộn học đấy.”

Hàn Trình đã thức từ nửa tiếng trước, đã rửa mặt, thay quần áo đâu vào đấy. Hắn ngồi ở đầu giường Hạ Thiên đã được một lúc, nhẹ nhàng nhéo vành tai Hạ Thiên, cười khẽ nói: “Thấy mắt em chuyển động rồi đấy, muốn gì nữa đây? Muốn anh hôn sao?”

Hạ Thiên xoa xoa mắt, cố diễn ra bộ dạng như vừa mới tỉnh, tránh đi ánh nhìn nóng bỏng của Hàn Trình, giọng nói mơ hồ: “Mấy… giờ rồi?”

Hàn Trình đứng lên chỉnh lại vị trí của đồng hồ báo thức ở đầu giường, Hạ Thiên nhìn thoáng qua, đã 7 giờ.

“Rửa mặt đi rồi xuống ăn sáng, tốt nhất là nhanh lên.” Hàn Trình nhìn ra được Hạ Thiên đang ngượng ngùng, trong bụng mắc cười muốn chết nhưng vẫn không nói gì.

Hàn Trình cúi xuống hôn lên trán Hạ Thiên. Đọc tiếp “Hôn Ước – Phiên Ngoại 2 (Hạ)”

Hôn Ước – Phiên Ngoại 2 (Trung)

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

Phiên ngoại 2: Năm mới (Trung)

Đài khí tượng dự báo rất chính xác, từ nửa đêm về sáng, nhiệt độ giảm mạnh.

5 giờ sáng, Hàn Trình tỉnh giấc, hắn không yên tâm về Hạ Thiên, sợ cậu bị cóng.

Hàn Trình khoác thêm áo, ra khỏi phòng ngủ. Hắn đi qua hành lang, khẽ mở cửa phòng Hạ Thiên. Đọc tiếp “Hôn Ước – Phiên Ngoại 2 (Trung)”

Hôn Ước – Phiên Ngoại 2 (Thượng)

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

Phiên Ngoại 2: Năm mới (Thượng)

“Anh phát hiện, em còn bận hơn anh.”

Đã 11 giờ, Hàn Trình giục Hạ Thiên đi ngủ mấy lần, đều bị Hạ Thiên cự tuyệt. Hàn Trình đứng bên cạnh Hạ Thiên, bình tĩnh nói, “Cần cù chăm chỉ, trăm công nghìn việc… Thật hâm mộ Hạ chủ tịch muốn chết, Hạ gia có em, lo gì nghiệp lớn không được kế tục.”

Một tháng nay, mỗi ngày, Hạ Thiên đều có thể nghe gà gáy buổi sáng, đợi được trộm buổi tối (*). Còn cuối tuần, trừ phi có trường hợp gì đặc biệt quan trọng mới ra ngoài, còn không đều giành tất cả thời gian ở trong phòng đọc sách, dốc hết tâm huyết, so với lúc Hàn Trình phải giải quyết mười mấy hạng mục cùng một lúc còn vất vả hơn.

(*) Ý bảo em nó dậy sớm còn hơn giờ gà gáy, ngủ muộn còn hơn giờ mấy thằng trộm đi hành nghề.

Hạ Thiên nói một cách bất đắc dĩ: “Sắp cuối kỳ rồi, lần này em muốn tranh thủ…”

Tranh thủ để chiếm được vị trí thứ 2 từ dưới lên. Đọc tiếp “Hôn Ước – Phiên Ngoại 2 (Thượng)”

Hôn Ước – Chương 27

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

=====

Chương 27

Sau khi thanh tra kĩ càng tiêu chuẩn dạy và học của trường, tiện thể họp phụ huynh cho Hàn phu nhân, Hàn Trình nhường phòng họp cho các vị phụ huynh khác, còn mình thì đứng ở hành lang nói chuyện riêng với giáo viên chủ nhiệm của Hạ Thiên.

“Mọi thứ về phương diện học tập của em ấy ban nãy đã nói khá nhiều, tôi không nói thêm nữa.” Chủ nhiệm lớp của Hạ Thiên là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, không quá hiền hoà, cũng không quá gắt gao, bà phân tích rõ ràng, “Thành tích không tốt lắm, nhưng may là có cố gắng, bài tập làm rất nghiêm túc, rất đầy đủ.”

Hàn Trình nhìn qua Hạ Thiên, Hạ Thiên vội vàng cúi đầu, tém lại nét cười trên mặt — Hai người đều không nói mà hiểu, bài tập của Hạ Thiên đều do Hàn Trình kiểm tra hàng ngày, tất nhiên hoàn thành đầy đủ.

Hàn Trình tất nhiên nói tốt cho người của mình, không xấu hổ mà nói: “Đúng vậy, em ấy làm bài tập rất nghiêm túc, rất tích cực.”

“Căn bản thật ra không tốt lắm. Tôi đã tìm hiểu chương trình học của em ấy trước đây, còn lo lắng em ấy không thể thích ứng tiết tấu học nhanh này. Không ngờ em ấy làm quen rất nhanh, khẳng định tính thích ứng rất mạnh mẽ.”

Chủ nhiệm lớp đẩy kính, “Tính cách cũng không tệ, quan hệ với những bạn khác rất tốt. Chuyển đến đây được nửa học kỳ, các bạn trong lớp có vẻ đều thích em ấy, các giáo viên cũng rất thích em ấy… Không kể đến thành tích, riêng sự nghiêm túc lễ phép, lại chịu khó, các giáo viên đều rất kiên nhẫn với em ấy.”

Hàn Trình gật đầu đồng ý: “Em ấy vẫn luôn khiến người ta yêu thích như vậy.”

Vai Hạ Thiên run một cái, cúi đầu càng thấp.

Giáo viên chủ nhiệm vừa mới lĩnh giáo sự bao che con em của Hàn Trình, không giật mình nhiều lắm, gật đầu nói: “Phương diện tâm lý và trạng thái tinh thần, theo tôi quan sát, đều không tệ. Giai đoạn này học sinh thường chịu áp lực lớn, dễ sinh ra cảm xúc nôn nóng, phụ huynh nên chú ý nhiều hơn.”

Hàn Trình như có điều suy tư, nói: “Lâu lâu có hiện tượng phản nghịch, chắc không phải cũng do áp lực học tập chứ?”

Hạ Thiên mông lung nhìn Hàn Trình.

Giáo viên chủ nhiệm trầm ngâm một lúc rồi nói mà không chắc chắn lắm: “Tôi cảm thấy em ấy hẳn là không áp lực đến mức đó…”

Lần thi này, thành tích của Hạ Thiên so với lần thi trước có thể nói là tiến bộ vượt bậc. Nhưng so với người xếp thứ hai từ dưới đếm lên, thành tích của cậu thua tận 100 điểm.

Vị trí thứ nhất từ dưới đếm lên này, Hạ Thiên ngồi rất an ổn, không tranh không giành.

Hạ Thiên rất nỗ lực, nhưng là nỗ lực một cách lạc quan, giáo viên chủ nhiệm không thấy Hạ Thiên đau khổ hay tự ti chút nào.

Hàn Trình thấy giáo viên chủ nhiệm cũng không có lý giải cụ thể gì, dựa theo nguyên tắc chuyện xấu trong nhà thì đóng cửa bảo nhau, hắn không bàn sâu hơn về vấn đề này. Nhưng qua những lời của giáo viên, hắn lại biết nhiều hơn về trạng thái hàng ngày của Hạ Thiên ở trường học, nói: “Vất vả rồi, tôi cảm thấy như vậy đã rất tốt.”

Hàn Trình nhớ lại quá trình quan sát vừa rồi, học kiểu cách của các phụ huynh khác, nói một câu với Hạ Thiên: “Đã hiểu được sự vất vả của các thầy cô chưa?”

Hạ Thiên đang cúi đầu, nghe vậy thì gật đầu thật mạnh. Hàn Trình nói với cô giáo: “Em ấy thật ra đôi khi cũng hơi nghịch ngợm, nếu không nghe lời khiến cô giáo giận…”

Hàn Trình bình tĩnh ôn hòa, nói: “Cô giáo cũng không thể đánh mắng.”

Giáo viên chủ nhiệm đem câu nói “Ngài yên tâm đi nhà giáo chúng tôi không có khái niệm đánh mắng đâu, mà chỉ dạy bảo thôi” đã vọt đến đầu lưỡi nhịn xuống, nghẹn giọng nói: “Đương nhiên rồi.”

Hàn Trình lúc này mới vừa lòng, nói: “Đã đến đây mà không gặp hiệu trưởng thì kiểu gì cũng bị thầy ấy cằn nhằn, tôi phải đi chào hỏi một chút.”

Giáo viên chủ nhiệm đã sắp đỡ không nổi cái người giám hộ không diễn theo kịch bản này rồi, vội nói: “Ngài cứ tự nhiên.”

“Tan học gọi cho tôi, cùng nhau về.” Hàn Trình dặn dò Hạ Thiên một câu rồi đi đến phòng hiệu trưởng.

Giáo viên chủ nhiệm còn phải nói chuyện với các phụ huynh khác, vội xua Hạ Thiên – người vẫn đang nhịn cười rất khổ sở – về phòng học.

Tan học, Hạ Thiên nhanh chóng chạy ra khỏi trường, chui vào xe nhà mình.

Khuôn mặt Hạ Thiên hồng lên, không nhịn được mà cười phá lên với Hàn Trình.

“Tôi không biết họp phụ huynh ở trường này lại như vậy, lúc bước vào phòng họp xém chút nữa là tè ra quần.” Hạ Thiên thổn thức. Cậu được lợi nên rất ngoan, cảm khái, “Nhìn thấy bài thi chiếu trên màn hình, tôi còn tưởng ngài sẽ giận đến độ muốn tẩn tôi một trận, không ngờ… ha ha, còn giành điểm về cho tôi.”

Hàn Trình liếc nhìn Hạ Thiên một cái, hỏi: “Làm sao cậu biết tôi không muốn tẩn cậu?”

Hạ Thiên nghẹn lời, ấp úng: “Ngài… Ngài vừa nói ban nãy, nếu là ngài chấm, sẽ cho tôi thêm vài điểm…”

“Nếu là tôi chấm thật, sẽ trừ mạnh tay hơn.” Hàn Trình khép lại tệp hồ sơ trong tay, nhíu mày, “Bình thường tôi dạy thế nào? Mặc kệ có biết làm hay không, trước tiên phải tính hết các số liệu cần dùng, viết rõ công thức, cậu thì sao? Nếu màn hình máy chiếu không đủ lớn, tôi xém chút nữa còn tưởng cậu viết số Ả Rập. Làm bài qua loa đại khái như vậy, là tôi dạy cho cậu hả?”

Hạ Thiên yếu ớt nói: “Lúc làm bài thi rất sốt ruột, lại khẩn trương…”

Hàn Trình nhướng mày, Hạ Thiên lập tức nói: “Tôi sai rồi! Lần sau nhất định nhớ kỹ những gì ngài dạy, làm bài cẩn thận.”

Thái độ nhận sai của Hạ Thiên tốt lắm nên Hàn Trình không nói gì nữa, tiếp tục xem văn kiện. Trong xe yên lặng được nửa phút, Hạ Thiên không nhịn được, hỏi: “Vậy mà ngài vẫn lý luận với các giáo viên kia…”

“Ở bên ngoài phải vậy.” Hàn Trình quay đầu nhìn Hạ Thiên, “Lúc chỉ có hai chúng ta, tôi vẫn phải trái lương tâm mà bòn điểm từ cái bài thi chó gặm của cậu?”

Hạ Thiên vội lắc đầu như trống bỏi: “Không cần!”

Hàn Trình kéo kéo cà vạt, cúi đầu xử lý công việc, nhàn nhạt nói: “Hạ Thiên, tôi đã gần hai năm nay chưa chuyên chú như vậy, chưa tính toán chi li như vậy, chưa đàm phán một cách không biết phải trái như vậy.”

Hạ Thiên quay đầu nhìn ra cửa sổ, cười lăn bò trong bụng.

Hai người trước hết về nhà thay quần áo. Hàn Trình lo Hạ Thiên đã học cả ngày sẽ đói, nói dì giúp việc chuẩn bị ít điểm tâm nóng cho cậu.

Hạ Thiên bưng khay nhỏ, vừa ăn bánh muffins vị sirô lá phong vừa nói: “Ngài chuẩn bị cho Nguyễn phu nhân quà gì?”

“Một cái vòng cổ.” Hàn Trình kéo ngăn tủ, lấy ra một hộp trang sức tinh xảo đưa cho Hạ Thiên, “Mấy năm trước bà đấu giá nó trong một buổi đấu giá từ thiện, đổi chủ vài lần, vừa khéo tháng trước tôi vô tình gặp lại, lập tức mua về, tặng bà cũng có ý nghĩa.”

Hạ Thiên mở ra nhìn, thấp giọng tán thưởng: “Đẹp thật đó… Ngài mua bao nhiêu tiền?”

Hàn Trình nhìn Hạ Thiên nghi hoặc. Hạ Thiên vội giải thích: “Tôi… Tôi muốn đưa lại ít tiền, như vậy thì thật sự là quà do hai chúng ta chuẩn bị.”

Hàn Trình cười, nói ra giá tiền. Hạ Thiên sặc, cười khổ: “Tiền tôi kiếm được chỉ đủ phần lẻ… Nhưng mà vẫn nên đưa ngài, tốt xấu gì cũng xem như có tâm ý…”

“Cậu cứ giữ số tiêu vặt đó đi.” Hàn Trình cất vòng cổ lại vào hộp, hỏi, “Lại nói, tiền mẹ cậu bình thường cho cậu, có đủ dùng không?”

Hạ Thiên gật đầu: “Đủ mà. Có việc gì cần… tôi sẽ nói với mẹ, mẹ tôi không quản tôi tiêu tiền vào việc gì.”

Hàn Trình hỏi: “Cho theo tháng?”

“Đúng vậy.” Hạ Thiên nhìn Hàn Trình thắc mắc, không hiểu tại sao hắn lại hỏi về vấn đề này.

Hàn Trình nói: “Hôm nay khi gặp mẹ vợ tôi sẽ nói với bà, từ nay tiền tiêu vặt của cậu sẽ do tôi chi.”

Hạ Thiên cứng họng: “Do… ngài chi?!”

“Ừ, như vậy tiện hơn.” Hàn Trình nói, “Một tuần cậu có khi không về nhà lần nào. Có chuyện gì cần, mẹ cậu cũng không biết, không cách nào thường xuyên lấy tiền từ chỗ bà được.”

Không hiểu sao Hạ Thiên lại cảm nhận được một chút ái muội, hơi xấu hổ nói: “Phiền ngài quá… Không tốt đâu.”

Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, cười: “Tôi không thấy phiền.”

Hạ Thiên thấy nụ cười của Hàn Trình, tim trật nhịp.

Hạ Thiên đảo mắt sang một bên, nhẹ giọng nói: “Vậy… Ngài cứ nói với mẹ tôi. Lời của ngài, mẹ nhất định sẽ đồng ý.”

Hàn Trình gật đầu.

Hạ Thiên bản chibi đang nhảy loạn trong bụng.

Từ nay về sau, sẽ lấy tiền tiêu vặt từ chỗ Hàn Trình!

Hàn Trình sẽ cho mình nhiều một hơn chút? Vì Hàn Trình luôn có vẻ cảm thấy tiền tiêu vặt của mình hơi ít.

Hàng tháng phát đúng ngày hay là mình phải chủ động xin?

Nếu phải chủ động xin, thì ngại lắm…

“Sau này phải nghe lời.” Hàn Trình sửa sang lại hộp đựng vòng cổ, nói, “Nếu quá nghịch ngợm, sẽ trừ tiền tiêu vặt.”

Hạ Thiên hơi do dự, nhẹ giọng nói: “Vậy nếu nghe lời… có được thêm tiền không?”

Mục đích của Hạ Thiên chỉ là muốn chọc ghẹo Hàn Trình chút thôi. Đáng tiếc là cậu chơi không thạo, còn chưa nói hết câu, mặt mình đã đỏ trước.

Hiển nhiên là Hàn Trình không ngờ Hạ Thiên sẽ nói kiểu này, hắn sửng sốt, khóe miệng xuất hiện ý cười. Hàn Trình chậm rãi sửa lại cà vạt, thong dong nói: “Cậu có thể làm nũng thử xem.”

Hàn Trình nói xong thì đi thẳng xuống lầu.

Hạ Thiên lặng lẽ che khuôn mặt lại đỏ tưng bừng…

Bàn về trình độ chọc ghẹo người khác, khoảng cách giữa cậu và Hàn Trình ngang ngửa với việc giải hết một trăm hai mươi ngàn đề thi vật lý.

Hôn Ước – Chương 26

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

=====

Chương 26

Về đến nhà, Hạ Thiên đem hộp nhẫn mình đã trộm đi giấu kĩ càng.

May thay, Hàn Trình vẫn luôn mang nhẫn, không có ý định tháo ra đem cất, nên cũng không chú ý tới hộp nhẫn đã biến mất. Hạ Thiên nhẹ nhàng thở phào, đem hành lý của mình sắp xếp lại, kể cả sách giáo khoa và bài tập đem theo cũng lấy ra xem lại.

Chơi bời hai ngày, không đọc sách, bài tập cuối tuần cũng chưa làm xong, Hạ Thiên sợ Hàn Trình bất thình lình kiểm tra, vội vàng thay quần áo, tranh thủ thời gian trước khi ăn cơm tối, trong nửa tiếng đã làm xong một đề Anh văn và một đề Toán.

Đề Anh văn khá dễ chơi, hầu hết là trắc nghiệm, A B C D cứ lụi cũng trúng, đáp án C xác suất đúng cao nhất. Bài tự luận cuối cùng, copy một đoạn đọc hiểu nào đấy là xong. Đề Toán hơi tốn thời gian hơn, nhưng cũng không khó, Hạ Thiên làm rất nhanh. Cậu khấn thầm, mong rằng Hàn Trình chỉ kiểm tra số lượng, chứ không phải kiểm tra chất lượng, nếu không, chắc sẽ bị đánh tơi bời hoa lá.

Hàn Trình nghỉ ngơi hai ngày, lúc này trở về hẳn là có không ít việc phải làm, Hạ Thiên an ủi chính mình. Ngay lúc cậu đang muốn viết vội một bài văn, di động reo lên.

Là tin nhắn lớp trưởng lớp Hạ Thiên gửi tới, Hạ Thiên đọc xong lại thấy nhức não.

Lúc Hạ Thiên bổ sung bài tập, Hàn Trình cũng dành thời gian xử lý công việc đã đọng lại hai ngày nay.

Hạ Thiên nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng, nhỏ giọng gọi: “Chú Hàn…”

“Nói đi.” Hàn Trình không ngẩng đầu lên, “Nếu đói bụng thì cứ ăn trước, không cần chờ tôi.”

“Không phải không phải.” Hạ Thiên lắc đầu, cậu đi đến trước bàn làm việc, ngượng ngùng cười vài tiếng, nói, “Có việc này… Thứ sáu tuần sau, ngài có rảnh không?”

“Không rảnh.” Hàn Trình ngẩng đầu, “Có việc gì?”

Hạ Thiên nháy mắt nghẹn lời: “Không… không có gì.”

“Không có việc gì đâu.” Trong lòng Hạ Thiên khóc ròng, cậu không nghĩ rằng mới một câu thăm dò của mình đã bị một câu trả lời của Hàn Trình đem tất cả những lý do thoái thác cậu chuẩn bị sẵn khóa kín trong bụng. Hạ Thiên vội nói, “Ngài cứ tiếp tục làm việc, tôi vẫn chưa đói bụng. À… tôi xuống nhà xem bữa tối đã nấu xong chưa.”

“Cậu…” Hàn Trình nhíu mày, “Thứ sáu tuần sau sẽ họp phụ huynh, cậu không biết sao?”

Hạ Thiên dừng chân, quay đầu lại, ngơ ngác nói: “Tôi… vừa mới biết.”

“Chiều thứ sáu phải đi họp phụ huynh cho cậu, còn buổi tối thì có một buổi tiệc khá quan trọng.” Hàn Trình lấy ra lịch làm việc của thứ Bảy tuần sau mà Lương Thanh Phong đưa cho hắn, nhìn thoáng qua nói, “Còn những ngày sau đó thì không bận, cậu muốn làm gì?”

“Không, không có gì.” Hạ Thiên cố gắng kìm xuống khóe miệng cứ nhếch lên của mình, nói, “Làm sao ngài biết trường tôi sẽ họp phụ huynh?”

“Tối thứ Bảy vừa rồi.” Hàn Trình bình tĩnh nói, “Giáo viên của cậu gọi cho Lương Thanh Phong, thông báo cho cậu ta 5 giờ chiều thứ sáu sẽ họp phụ huynh.”

Nếu Hạ Thiên đủ nhạy cảm, cậu sẽ nghe ra trong giọng Hàn Trình có một chút tự kiềm chế.

Tiếc rằng Hạ Thiên không tinh tế như vậy, biết Hàn Trình đã dành thời gian để đi họp phụ huynh cho cậu, Hạ Thiên vui muốn chết. Cậu lịch sự nói: “Buổi tiệc sau đó nếu rất quan trọng, thời gian giữa hai việc lại sít sao, ngài không đi họp phụ huynh cũng được, để Lương đại ca đi thay cũng không sao.”

Hàn Trình hơi nheo mắt, dừng một giây rồi nói: “Kết hôn lâu như vậy, sao vẫn cứ xưng hô bậy.”

Hạ Thiên mờ mịt: “Hả?”

Hàn Trình nói: “Gọi Lương trợ lý.”

“Lương trợ lý…” Hạ Thiên lặp lại, nhịn không được cười ra tiếng, “Là Lương đại ca tự mình yêu cầu sao? Ha ha ha anh ấy vậy mà giống y bà nội, kiêu ngạo dã man ha ha ha ha.”

“Ở công ty, đừng gọi ta là bà nội, phải gọi chủ tịch.” Hạ Thiên nhại lại giọng điệu của Nghiêm Lệ Hoa, hết sức vui vẻ, “Lương đại ca… À không, Lương trợ lý yêu cầu với ngài sao? Đừng gọi tôi là Lương đại ca, ở công ty, phải gọi Lương trợ lý ha ha ha ha.”

Hàn Trình cười một tiếng, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Sau khi sửa đúng xưng hô của Hạ Thiên với Lương Thanh Phong, hắn quay lại đề tài vừa rồi: “Vậy cậu muốn cậu ta đi họp? Đừng nghĩ nhiều… Nếu thật sự để cậu ta đi, cũng sẽ không giấu diếm cho cậu. Thành tích của cậu, nhận xét của giáo viên, tôi đều sẽ biết.”

Hàn Trình cúi đầu lấy bút máy, ký mấy chữ rồi nói, “Tuy tôi không hiểu tại sao cậu lại tin tưởng cậu ta vô điều kiện như vậy, nhưng vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu, cậu ta không vô hại như cậu tưởng đâu.”

Hạ Thiên sửng sốt, đột nhiên nhớ tới buổi tối nhiều ngày trước, cậu gọi điện cho Lương Thanh Phong, hỏi về vấn đề kia.

Hạ Thiên nổi da gà, cười gượng: “Không có, tôi không có ý này… Lương trợ lý, thường xuyên báo cáo việc của tôi với ngài sao?”

Hàn Trình cười mà không nói.

Hạ Thiên hơi hốt hoảng, nói lảng đi: “Buổi tiệc tối thứ sáu mà ngài nói, là tiệc gì vậy?”

“Buổi tiệc kia… Tôi chưa nói hết, cậu cũng đi cùng đi.” Hàn Trình cười với Hạ Thiên, “Là sinh nhật mẹ chồng cậu.”

Hạ Thiên đỏ mặt, nói: “Là… là sinh nhật à, ngại quá, tôi cũng không biết. Vậy tất nhiên phải đi, ngày mai hoặc ngày kia, tôi đi mua cho bà một phần quà.”

Hạ Thiên cười bổ sung nói: “Gần đây tôi có rất nhiều tiền tiêu vặt, có thể mua một món quà không tệ.”

Hàn Trình nhớ tới số tiền Hạ Thiên thắng bài, cười nói: “Hay là thôi đi, lỡ đâu cậu buột miệng nói ra, mẹ tôi nghe được, tôi có khi sẽ bị gõ cho một trận. Quà tôi đã chuẩn bị rồi, đến lúc đó sẽ tặng trên danh nghĩa cả hai chúng ta.”

Hàn Trình đặt bút máy qua một bên, “Có điều, mẹ tôi thích náo nhiệt, bữa tiệc có lẽ sẽ rất đông người. Nếu cậu ngại, chúng ta có thể đến trễ hơn một chút, cùng ăn bữa cơm gia đình là được rồi.”

Hạ Thiên lắc đầu: “Không cần đâu, không thể đến ăn mà không làm, như thế rất vô lễ. Không sao đâu, tôi không ngại.”

“Ừ, tôi sẽ luôn ở cùng cậu.” Trong lúc nói chuyện, Hàn Trình đã làm xong việc, hắn đứng dậy, “Chiều thứ sáu tôi đi họp phụ huynh cho cậu, sau đó cậu cùng tôi đi dự sinh nhật, quyết định vậy đi… Xuống lầu thôi.”

Trong ấn tượng của Hạ Thiên, họp phụ huynh đều là mọi người cùng nhau dọn dẹp phòng học thật sạch sẽ, rồi trang trí hoa tươi, trên bảng đen sẽ viết ‘Chào mừng quý phụ huynh’ thật to. Khi đến thời gian đã hẹn, phụ huynh sẽ ngồi vào chính chỗ của con em mình, nghe chủ nhiệm lớp nói chuyện.

Hạ Thiên từ nhỏ đến lớn trải qua rất nhiều buổi họp phụ huynh, nội dung hầu hết là giống nhau. Trường tư thục lại khác hơn một chút, trước hết cho học sinh làm chút trà bánh cho cha mẹ, nhưng về cơ bản cũng không khác gì.

Mải cho đến chiều thứ sáu.

Lúc trước Hạ Thiên khi nghe các bạn học nói về thời gian họp cũng rất hoang mang, thời gian mỗi người được thông báo đều khác nhau. Nhưng không ai thắc mắc, mọi người đều cảm thấy là chuyện thường ở huyện, Hạ Thiên lại sợ cả đám cười cậu đồ nhà quê lên phố, nên không hỏi nhiều.

Chiều thứ sáu, sau một tiết ngữ văn là ba tiết tự học, lục đục có bạn học được gọi ra ngoài. Ngay lúc Hạ Thiên vẫn chưa hiểu gì, giáo viên chủ nhiệm đi vào lớp, nhẹ nhàng gõ bàn Hạ Thiên, Hạ Thiên nghe lời đi theo giáo viên ra ngoài, đi đến phòng họp ở đầu kia hành lang.

Lúc Hạ Thiên đẩy cửa ra, suýt chút nữa là muốn quỳ xuống.

Phòng họp được chia làm hai, giáo viên bộ môn, giáo viên chủ nhiệm ngay ngắn ngồi một bên. Nhìn khắp phòng một cái, tim Hạ Thiên liền muốn khô quéo…

Áp lực quá má ơi.

Mà Hàn Trình đang ngồi ở phía đối diện các giáo viên.

Tất nhiên, cái này vẫn chưa phải là chuyện giật gân nhất.

Chuyện giật gân nhất, là bài thi giữa kỳ của Hạ Thiên đang hiện nét căng đét trên màn hình chiếu giữa phòng.

Hình ảnh trên máy chiếu đã đập nát cảm giác sung sướng của Hạ Thiên khi biết Hàn Trình sẽ đi họp phụ huynh cho mình.

Các anh chị khóa trên đều nói họp phụ huynh ở trường này rất dã man, Hạ Thiên đến lúc này mới thấm được.

Nếu biết trước viễn cảnh này… Hôm đó dù la lối khóc lóc lăn lộn cũng đòi bằng được Lương Thanh Phong đi dự.

Hạ Thiên thật sự không còn mặt mũi nào nhìn Hàn Trình.

Nhưng ngoài dự kiến của Hạ Thiên, Hàn Trình trông còn bình thản ung dung hơn các giáo viên, hắn gật đầu với Hạ Thiên: “Vào đây.”

Mặt Hạ Thiên đỏ lên, chậm rãi nhích tới, đứng bên cạnh chủ nhiệm lớp, chờ đón giông bão sắp tới.

Hàn Trình nhìn ra sự xấu hổ và giận dữ của Hạ Thiên, trong lòng rất buồn cười, nhưng không nói gì.

Hắn nhìn về phía giáo viên Vật lí của cậu, mỉm cười: “Mời tiếp tục.”

Giáo viên Vật lí lần đầu tiên thấy một học sinh có kết quả kém như vậy mà phụ huynh vẫn bình tĩnh hòa ái, ông lau mồ hôi, nói: “Thật ra vẫn có tiến bộ rõ ràng, cùng một dạng đề, kết quả so với đợt trước đã tốt hơn rất nhiều. Nhưng với những bài toán có phần đánh đố, giống như bài áp chót này, bài này…”

“Đáp án của em ấy không đúng. Nhưng tôi cho rằng tiêu chuẩn cho điểm của giáo viên hơi hà khắc.” Hàn Trình nhìn qua bài thi một cái, nói, “Đoạn cuối em ấy không tính khối lượng vật thể, nhưng trước đó đã tính được vận tốc của vệ tinh, hơn nữa công thức tính vận tốc góc cũng không sai, giá trị cụ thể…”

Hàn Trình dừng hai giây tính nhẩm đáp án, nói: “Giá trị cụ thể cũng tính đúng. Câu này tổng điểm là 12, nếu tôi là người chấm, ít nhất cũng cho em ấy được 4 điểm, chứ không phải một điểm cũng không cho.”

Hàn Trình đổi một thế ngồi thoải mái hơn, tiếp tục nói: “Tất nhiên là tiêu chuẩn cho điểm của mỗi người khác nhau. Trường học chúng ta vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt khẩu hiệu dạy và học nghiêm túc. Nếu có nghiêm khắc một chút, tôi cũng có thể hiểu.”

Giáo viên Vật lí trước đây cũng không biết phụ huynh Hạ Thiên thuộc ban quản lí trường, nên lúc Hàn Trình đẩy cửa vào ông đã hoảng rồi, bây giờ Hàn Trình hỏi đến thì càng khẩn trương, nói: “À, phải… Lúc chúng tôi chấm bài, có thể bởi vì vội vàng và muốn rút ngắn thời gian… Nên có đôi khi cho điểm hơi bất cẩn.”

Giáo viên Vật lí gạch bỏ điểm 0 chấm qua loa kia, viết lại một số 4.

Hàn Trình cười hài lòng.

“Vị tiếp theo.” Hàn Trình nhìn về phía giáo viên môn Hóa.

Vị này đột nhiên bị gọi hồn thì hoảng hốt. Tay phải Hàn Trình đặt lên tay trái, nhẹ nhàng xoa nhẫn, lịch sự nói: “Tôi muốn xem qua bài thi Hóa của em ấy…”

Giáo viên môn Hóa âm thầm lau mồ hôi trên thái dương, chiếu bài thi của Hạ Thiên lên màn hình.

Chủ nhiệm của Hạ Thiên nhấp ngụm trà, thấp giọng nói: “Người biết thì nói Hàn tổng đến họp phụ huynh, người không biết có khi còn nghĩ là ngài ấy đến thanh tra khảo sát…”

Hạ Thiên đứng bên cạnh chủ nhiệm lớp, cúi đầu giống như đang xấu hổ. Cậu nắm chặt tay, cố gắng hết sức để không lăn ra cười.

____________________

Cún: Lười học bài quá nên thôi làm luôn ;; – ;; Chương này ngắn hơn chương trước nhưng làm lâu vler ._.

Giá mà tui mà có một phụ huynh như vậy…

Comment đi bà con ơiiiii ~

Hôn Ước – Chương 25

Hôn Ước

Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Editor: Cún

=====

Chương 25

Hạ Thiên năn nỉ nửa ngày, rốt cuộc Hàn Trình cũng đáp ứng cậu sẽ không khắc chữ lên gậy bi-da, cũng sẽ không đặt gậy trong tủ kính chống đạn có tia laser báo động.

Hạ Thiên nói đến miệng khô lưỡi khô: “Cho dù có một ngày nhà chúng ta thật sự gặp trộm, hắn cũng sẽ không có hứng thú với một cây gậy gỗ, nhưng… Nhưng nếu ngài đem cây gậy bi-da này bảo vệ kĩ càng như vậy, ăn trộm có thể sẽ cho rằng đây là thứ mà Joe Davis(*) đã dùng, hắn cho dù không trộm vàng bạc cũng sẽ lấy bằng được cây gậy này, thiệt đó! Ngài phải tin tôi!”

(*) Joe Davis (1901 – 1978): tay chơi bi-da chuyên nghiệp người Anh. Là tượng đài trong làng bi-da kể từ những năm 1920. Ông đã 15 lần vô địch thế giới trong giai đoạn 1927 đến 1946. (Theo Wikipedia)

“Cho nên việc này hoàn toàn không cần thiết, hơn nữa tôi cảm thấy, đặt ở thư phòng cũng không tốt.” Hạ Thiên uống một ngụm nước trái cây nhuận họng, tiếp tục nói, “Tôi mới vừa nghĩ ra một vị trí tốt cho nó, là gara nhà chúng ta! Đặt ở gara, không bị ánh mặt trời chiếu tới, không dễ dàng bị cũ đi, thời gian bảo tồn càng được lâu! Ngài thấy thế nào? Tôi có một hộp đựng gậy tốt lắm, lúc về tôi sẽ tìm lại, dùng để đựng cái này, được chứ?”

Hàn Trình nhịn cười đến vất vả, nhưng trên mặt vẫn là bộ dạng không thèm quan tâm: “Thói quen được một tấc lại muốn tiến một thước này, xuất hiện từ khi nào vậy?”

Hạ Thiên ấp úng, Hàn Trình lại không muốn cứ nói mãi đề tài này, giải quyết dứt khoát: “Sẽ không đặt trong tủ kính, nhưng vẫn sẽ đặt ở thư phòng, chuyện này tôi đã quyết, không cần nói đi nói lại.”

Hạ Thiên vẫn nhỏ giọng nói: “Ngài để trong thư phòng làm gì chứ, nếu người khác thấy…”

Không sợ mất mặt sao?

“Một công đôi việc thôi. Bây giờ chỉ để trang trí, về sau khi cậu lên đại học không ở nhà, thì ngắm nó nhớ người.” Hàn Trình cười, “Tôi thích trang trí thư phòng như vậy đó, người khác nghĩ gì có làm sao? Đồ đạc trong nhà, ngoại trừ cậu, còn ai có thể ý kiến ý cò?”

Hạ Thiên chỉ nghe thấy một câu “về sau khi cậu lên đại học không ở nhà”, trong lòng đột nhiên nóng lên, cậu nhỏ giọng nhanh chóng nói: “Tôi lên đại học cũng không rời nhà đâu.”

Hàn Trình nhướng mày: “Vào đại học mà ở nhà?”

“Cũng không biết thi có đậu hay không, với cả… nếu tôi ở lại trường, cùng ngài ở riêng, để người khác thấy không biết bọn họ lại nói cái gì.” Hạ Thiên tưởng tượng hình ảnh Hàn Trình đứng trong thư phòng, nhìn gậy bi-da mà nhớ cậu, thấp giọng nói, “Ngài ở nhà một mình, rất giống người già neo đơn, rất thê lương…”

Gân xanh trên thái dương Hàn Trình nhảy tưng tưng, mỉm cười lặp lại: “Người già neo đơn?”

Hạ Thiên nhận ra mình vừa đạp trúng chỗ đau của Hàn Trình, vội sửa miệng: “Không phải, tôi có nói như vậy hả? Chắc chắn là không có…”

“Ngài đừng nghĩ oan cho tôi…” Hạ Thiên cúi đầu, héo úa nói, “Dù sao thì tôi cũng sẽ không ở lại trường, tôi nhất định sẽ chọn trường ở đây, nên không cần phải ở lại. Nếu xa nhà, cùng lắm thì buổi sáng ra khỏi nhà sớm, tôi cũng không ham ngủ.”

Hàn Trình cười: “Lưu luyến gia đình đến vậy?”

Hạ Thiên nhìn Hàn Trình, môi giật giật, không trả lời.

Không phải lưu luyến gia đình, là luyến(*) ngài.

(*) Chữ “luyến” này chính là chữ “luyến” trong “lưu luyến” (không nỡ rời xa), và cũng là chữ “luyến” trong “luyến ái” (yêu đương) nữa.

“Tùy cậu thôi, không muốn ở lại trường thì không ở.” Hàn Trình suy nghĩ rồi nói, “Không cần phải dậy sớm đi học, tôi cũng không bắt buộc phải ở nhà này. Tới lúc đó… đến khu vực trường học của cậu, mua một căn thích hợp.”

Hạ Thiên cúi đầu cười toe, khóe miệng kéo đến mang tai.

“Được rồi, ăn no chưa?” Hàn Trình nhìn Hạ Thiên, giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ, “Buồn ngủ không? Hôm nay dậy sớm, về phòng ngủ trưa một chút?”

“No rồi.” Hạ Thiên cầm khăn ăn lau khóe miệng, cậu nhìn bên ngoài, nói, “Không ngủ đâu, không buồn ngủ… Tôi thấy bên ngoài có suối nước nóng, muốn ra đó một lúc, coi như thư giãn.”

Hàn Trình gật đầu: “Cũng được, tôi cũng có chút việc, xử lý xong sẽ đến chỗ cậu.”

“Được.” Hạ Thiên đứng dậy, nhận rổ hoa quả từ phục vụ, cười nói, “Cám ơn.”

Ăn cơm trưa xong, Hạ Thiên đi ngâm suối nước nóng, Hàn Trình đến phòng làm việc.

Mấy nhân viên phục vụ xem toàn bộ quá trình hai người đến ăn rồi rời đi, vừa sửa sang lại dao nĩa vừa nhỏ giọng nói.

“Hàn tiên sinh thật săn sóc người yêu.”

“Đúng vậy, Hạ thiếu gia tuổi cũng còn nhỏ ha, vừa rồi là làm nũng đúng không? Ha ha ha không muốn ở lại trường này nọ.”

“Ha ha ha ha, muốn cũng không đi đâu, tân hôn mà, ai lại ở lại trường.”

“Ai, ngọt ngào ân ái như vậy, trên giường nhất định sẽ rất hài hòa…”

“Cảm giác Hàn tổng là loại người có sức chiến đấu hừng hực…”

“Ha ha, còn Hạ thiếu gia là loại ngoan ngoãn nghe lời…”

Trong phòng khách nhỏ, Hàn Trình xử lý công việc còn đọng lại từ buổi sáng. Vội vàng gần nửa tiếng, Lương Thanh Phong gọi điện thoại đến.

Hàn Trình đang xem báo cáo, thuận tay nhận điện.

“Hàn tổng, đồ đã làm xong, hẳn là tối nay giao đến. Tôi tối nay đem qua cho ngài, hay là sáng mai?”

“Sáng mai đi, đem cả hai hợp đồng kia đến.” Hàn Trình lưu văn bản lại, nói, “Chế tác thế nào?”

Đầu dây bên kia Lương Thanh Phong nói: “Tôi thấy tốt lắm, ngài nếu không thích, có thể đổi.”

Lương Thanh Phong làm việc Hàn Trình vẫn rất yên tâm, Hàn Trình đột nhiên nhớ tới việc lúc trưa, hạ giọng hỏi: “Cậu năm nay… hai mươi tám tuổi à?”

Lương Thanh Phong sửng sốt, trả lời: “Ngài nhớ lầm, tôi năm nay đã ba mươi tuổi.”

Hàn Trình nhàn nhạt nói: “Vậy cũng không còn trẻ.”

Lương Thanh Phong: “…”

Lương Thanh Phong không biết sếp đang chơi trò gì, cũng không hiểu Hàn Trình tự dưng lại nhắc đến chuyện tuổi tác, nhưng hắn vẫn cố chiều ý Hàn Trình, nói: “Đúng vậy, không còn trẻ.”

Bức bối trong lòng Hàn Trình tan đi rất nhiều, hắn gật đầu nói: “Cũng không có gì, hôm nay đột nhiên nhớ tới việc này… Không có gì đâu.”

Lương Thanh Phong mông lung cúp điện thoại.

Hàn Trình làm xong việc cho cả một ngày, đi tìm Hạ Thiên.

Hạ Thiên ngâm suối nước nóng đến buồn ngủ, lúc này đã lên bờ.

Lúc Hàn Trình tìm thấy Hạ Thiên, cậu chỉ mặc độc một cái quần bơi, đang nằm trên ghế, thiu thiu ngủ.

Thân hình Hạ Thiên mảnh khảnh, nhưng lại không gầy gò, mang theo sự dẻo dai phóng khoáng đặc trưng của thiếu niên, làn da bóng loáng, khuôn mặt khi nhắm mắt rất tuấn tú, vô cùng mê người.

Hạ Thiên trở mình, một cánh tay buông thõng, chạm phải nước dưới suối, ngón tay vô thức gảy bọt nước.

Ánh mắt Hàn Trình đảo qua cái lưng trơn bóng của Hạ Thiên, lại nhanh chóng thu về.

Hàn Trình về phòng, lấy một tấm chăn mỏng, phủ lên người Hạ Thiên, cũng không dừng lại lâu, tự mình về phòng nghỉ ngơi.

Trộm nửa ngày nhàn hạ từ kiếp phù du.

Ngoại trừ chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ lúc trước, kì nghỉ của hai người gần như hoàn mỹ. Hạ Thiên rất hiếm khi ở cùng Hàn Trình cả một ngày, Hàn Trình cũng hiếm khi thanh nhàn như vậy. Hai người chơi đến vui vẻ, nói chuyện phiếm ngắm cảnh đêm, hai ngày trôi qua rất nhanh.

Sáng chủ nhật, Lương Thanh Phong đem đồ vật và hợp đồng mà Hàn Trình dặn đến, còn ăn cơm trưa cùng hai người.

Ăn trưa xong, hai người thu thập, chuẩn bị về nhà.

Hạ Thiên đem toàn bộ chip cậu thắng được đổi thành tiền mặt. Lần đầu tiên cậu nếm được quả ngọt của bài bạc, nhưng không để Hạ Thiên tận hưởng xong niềm vui, đã bị Hàn Trình dạy dỗ một hồi. Cậu không thể làm gì khác ngoài hứa với Hàn Trình: “Sau này nếu không có ngài đi cùng, tôi chắc chắn sẽ không chơi bài.”

“Chơi ván nhỏ cho vui thôi, cậu còn quá nhỏ, không có tự chủ, không thể phóng túng.” Hàn Trình nói đến đó mới thôi. Sau khi lên xe, hắn nói, “Cài dây an toàn cho kĩ.”

Vừa mới dứt lời, di động Hàn Trình nhận được một lúc mấy cái mail.

Hàn Trình đóng cửa xe, cúi đầu check mail, nói: “Tôi xem xong rồi đi.”

“Không có gì phải vội.” Hạ Thiên cài kỹ dây an toàn, nhìn ra bên ngoài nói: “Lương đại ca đâu rồi? Anh ấy không đi cùng sao?”

“Ăn cơm xong cậu ta đã đi rồi.” Hàn Trình ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên, “Nếu đi cùng… Xe cậu ta bỏ lại đây sao? Rồi cậu ta cứ ngồi chễm chệ phía sau để tôi làm tài xế cho cậu ta?”

Vừa rồi Hạ Thiên không nghĩ tới, tưởng tượng tới cảnh đó liền cười.

Hàn Trình cũng cười. Hạ Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, thuận miệng nói: “Đường xa như vậy, anh ấy vừa tới lại đi, thật đáng tiếc… Anh ấy tới đưa văn kiện cho ngài sao?”

“Đưa văn kiện, cũng đưa cái này nữa…” Hàn Trình để điện thoại qua một bên, từ cái hộp phía sau xe lấy ra một hộp trang sức nhỏ bọc nhung, đưa cho Hạ Thiên, “Hôm qua tôi đặt cái này, vừa làm xong, cậu ta lấy giúp tôi.”

Hạ Thiên nhận hộp trang sức, vừa mở ra đã thấy một chiếc nhẫn bạch kim kiểu dáng đơn giản bên trong.

Hạ Thiên theo bản năng lấy nhẫn ra, đột nhiên phát hiện bên trong nhẫn có khắc hai chữ “Hạ Thiên”.

Cảm giác áy náy dâng lên trong lòng Hạ Thiên, khóe mắt cậu nóng lên.

Trái tim trong ngực lại không bình tĩnh nỗi mà đập loạn, ngũ tạng lục phủ cũng rối loạn theo.

Cậu dường như đã bị cái nhẫn nho nhỏ này hạ gục, vội đặt nó lại trong hộp.

Hàn Trình nói: “Bỏ vào làm gì? Đúng lúc để tôi đeo.”

“Ngài…” Hạ Thiên âm thanh nghẹn lại, “Không phải không thích mang trang sức này nọ sao?”

Lúc kết hôn, rõ ràng không mua nhẫn.

Hàn Trình cười: “Trước kia là ngại phiền phức, nhưng hôm qua suy nghĩ lại, dù sao cũng là người có gia đình, đeo nhẫn cưới vẫn tốt hơn.”

Nhẫn cưới…

Hai chữ vô cùng đơn giản, từ miệng Hàn Trình nói ra, đi vào tai Hạ Thiên, lại nghe ra sự triền miên quấn quít.

Hàn Trình đưa tay cho Hạ Thiên, Hạ Thiên hít sâu một hơi, lấy nhẫn, nhẹ nhàng đeo cho Hàn Trình.

Không rộng không chật, vừa vặn.

Ngón tay Hàn Trình thon dài, khớp xương cân xứng, đeo nhẫn lên trông đẹp vô cùng. Hạ Thiên nhẹ nhàng nắm tay Hàn Trình một chút, rồi lại buông ra.

Hàn Trình thu tay lại, xoay xoay nhẫn, gật đầu nói: “Cũng ổn mà.”

Hàn Trình xử lý hết mail, lái xe về nhà. Hạ Thiên nhìn tay Hàn Trình đặt trên vô-lăng, tim đập thình thịch.

Cậu vẫn cầm hộp nhẫn rỗng, bên trong hộp thêu hai dòng chữ nhỏ:

Hỉ kim nhật xích thằng hệ định, châu liên bích hợp.

Bặc tha niên bạc đầu vĩnh giai, quế phức lan hinh. (*)

(*): Hai câu trên hiểu nôm na là: “Việc vui hôm nay có dây tơ hồng gắn kết, đôi lứa xứng đôi / Quẻ bói năm nào nói rằng sẽ sống cùng nhau đến bạc đầu giai lão, hương quế hương lan quấn quít”

Hạ Thiên trong lòng lại ngọt lên rồi, cậu thấy Hàn Trình chăm chú lái xe, đem hộp nhẫn lén cất vào túi áo của mình.

Hạ Thiên nhẹ nhàng vuốt ve hộp nhẫn trong túi, trong lòng nhẩm lại hai dòng chữ tinh tế kia…

Giàu như vậy, đặt nhẫn cũng không thèm đặt hai cái sao?

Sao càng giàu lại càng keo.

Không có nhẫn, thì ta đây giữ cái hộp nhẫn.

Hàn Trình chuyên tâm lái xe, khi đi qua trạm thu phí, hắn lấy tiền, thuận tay sờ túi áo khoác.

Trong túi áo của Hàn Trình, cũng có một hộp nhẫn giống như đúc hộp nhẫn lúc nãy.

Trong hộp, có một chiếc nhẫn cưới nhỏ hơn của hắn một số, bên trong nhẫn có khắc hai chữ “Hàn Trình”.

__________________

Cún: Halo các bạn, tui là editor mới. Tui sẽ edit từ chương này, vì lý do mà theo Hố nói là trời nóng quá nên Hố lười edit =)) Vậy đó, nếu có chỗ nào tui edit không hay mong mọi người giơ cao đánh khẽ, góp ý để tui sửa. Cũng mong mọi người khoan dung độ lượng cho lịch post không đều đặn của tui vì tui còn phải thi cử.

Hết rồi, enjoy ~